Nếp Ăn Ngó Sen
Chương 7:
“Gì? Nói cái gì thế?”
Thẩm Bội Nhu bất chợt ngồi bật dậy, hít sâu m hơi, rộng lượng ban ân như kẻ từ bi, cho An Ngư thêm một cơ hội lựa chọn: “Đừng vội quyết định, ta cho ngươi thêm chút thời gian để suy nghĩ lại, ước nguyện đâu ngày nào cũng được nói ra.”
Vèm Ch
“Ta biết mà.” An Ngư ngoan ngoãn đáp, càng cảm th Thẩm Bội Nhu đúng là tốt: “Vậy để ta nghĩ lại xem.”
Chuyện ước nguyện này, trước kia chỉ khi tới sinh thần mới cơ hội nói ra, dù là chưa lần nào thành hiện thực.
Thẩm Bội Nhu và vốn chẳng họ hàng thân thích gì, dù miệng nói là ước gì cũng được, nhưng nếu ước quá viển v thì tất nhiên sẽ chẳng chịu giúp thực hiện. Thế nhưng…
Đầu óc An Ngư hiếm khi l lợi, liền hỏi trước: “Thiếu gia, nếu ta làm chuyện xấu lừa , ngài g.i.ế.c ta kh?”
Nếu Thẩm Bội Nhu nói thì sẽ đổi ước nguyện khác.
Lừa? Ý là giả trai giả gái ? Hay là giả vờ đoan trang giữ ý?
Thẩm Bội Nhu im lặng, trong lòng cân nhắc.
Thì ra tên ngốc này cũng biết việc mơ mộng về là chuyện xấu, sợ nổi giận nên kh dám nói thẳng. Trong lòng Thẩm Bội Nhu như con mèo đang cào vậy.
Thực ra cũng chẳng cả, vốn kh quá coi trọng m chuyện đó. Chỉ cần An Ngư chịu nói thật khi cho cơ hội là được.
“Kh đâu.” Thẩm Bội Nhu vô thức nhấn mạnh từng chữ: “Cho dù ngươi ước quá đáng thế nào nữa, ta cũng sẽ giúp ngươi thực hiện.”
Lời này của Thẩm Bội Nhu hàm ý sâu xa nhưng An Ngư lại chẳng hiểu. kh còn th lo lắng nữa, gan cũng lớn hơn. rụt rè nhích lại gần, gương mặt đỏ bừng, bám l cánh tay Thẩm Bội Nhu: “Thiếu gia, ngài thật tốt.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thẩm Bội Nhu chằm chằm vào An Ngư. Mặt đỏ thế kia, chẳng biết đang nghĩ tới thứ gì kh tiện nói ra. Nhưng giữa phu thê, làm những chuyện kia vốn dĩ là bình thường, chẳng gì xấu hổ.
giục: “Kh cần nói m lời khách sáo đó, nói thẳng .”
Dưới ánh nến vàng vọt hắt lên gương mặt Thẩm Bội Nhu, An Ngư cứ mãi, cảm th khi dịu giọng nói chuyện, dáng vẻ thật hiền hòa, nghe kiên nhẫn trả lời, lại th giống mẹ của .
Ban đầu, An Ngư chỉ nắm tay áo Thẩm Bội Nhu. Nhưng dần dần ngả , đầu tựa lên, sau đó trượt xuống, nằm luôn trên đùi , giống hệt lúc làm nũng với mẹ, mặt dụi dụi: “Thiếu gia, ước nguyện của ta… Ta muốn ăn bánh lạnh, đói bụng quá .”
Nửa c giờ sau, An Ngư như ý nguyện được ăn món bánh lạnh mà mong mỏi cả buổi tối.
Kh chỉ vị đậu x mà còn vị đường nâu, vị quế hoa, vị lá x và nhiều hương vị mà chưa từng biết. Bày đầy cả bàn, mỗi đĩa đều chất cao.
An Ngư ăn ngon lành, còn rộng rãi mời Thẩm Bội Nhu cùng ăn. Thẩm Bội Nhu lắc đầu, cũng kh ngại, bèn gắp một miếng mà th ngon nhất như dâng báu vật đưa tới tay Thẩm Bội Nhu: “Đây là vị quế hoa. Thật sự, thật sự, thật sự, thật sự, thật sự ngon lắm.”
nói liền một hơi m chữ “thật sự”, kéo ghế ngồi sát lại, đôi mắt sáng rực mong chờ: “Thiếu gia, ngài nếm thử .”
Thẩm Bội Nhu ném miếng bánh lạnh trở lại đĩa, phủi bột nếp dính trên tay, nắm l cổ tay An Ngư: “Đủ , đừng giả vờ nữa, ta kh ăn cái trò này đâu.”
“Hả?” An Ngư ngơ ngác: “Trò… gì cơ?”
Sắc mặt Thẩm Bội Nhu đen lại, miễn cưỡng nhếch môi cười. bất chợt đứng bật dậy, túm cổ áo sau của An Ngư, dễ dàng xách lên, nửa kéo nửa lôi về phía giường.
An Ngư như con gà con bị túm gáy, hoàn toàn kh hiểu chuyện gì đang xảy ra, quên cả giãy giụa, ngẩn : “Thiếu gia, ta còn chưa ăn no mà… Ngài lôi ta đâu thế? Thiếu gia… Thiếu gia…”
Thẩm Bội Nhu chỉ nghiến răng bu ra hai chữ: “Động phòng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.