Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nếu Anh Nhớ Lại, Xin Đừng Tìm Tôi

Chương 16

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Đội ngũ nhân sự từ một ban đầu, nay lên tới hơn tám mươi .

Văn phòng chuyển từ hai mươi mét vuông sang tòa nhà văn phòng độc lập rộng hai ngàn mét vuông.

, Tô Niệm Niệm, từ một cô trợ lý quèn với mức lương năm ngàn tệ, nhân viên thu ngân siêu thị, kẻ lừa đảo gạt làm chồng, nay nhà sáng lập kiêm CEO thương hiệu và bé “Tiểu Niệm Đầu”.

Phóng viên tờ Forbes đến phỏng vấn .

“Thưa cô Tô, bên ngoài đều rằng thành công thể kể đến sự hỗ trợ đắc lực từ chồng cô, ông Lục Cảnh Thâm. Cô nghĩ về chuyện ?”

ủng hộ . cho vay tám triệu tệ, thu lãi sòng phẳng, và đòi nợ ba khi đến hạn.”

Phóng viên bật .

ngoài chuyện hỗ trợ tài chính thì ạ?”

giúp trông con ba năm trời.”

“Đây sự hỗ trợ lớn nhất trong quá trình khởi nghiệp ?”

. Sự hỗ trợ vô giá nhất thế giới.”

khi bài báo xuất bản, Lục Cảnh Thâm thấy câu “thu lãi sòng phẳng”.

Tối hôm đó, chễm chệ chiếc ghế sofa ở phòng khách, nét mặt chút biểu cảm.

thế?”

“Em khiến mang tiếng cho vay nặng lãi.”

“Sự thật nó rành rành thế mà.”

, ánh mắt u oán.

“Tô Niệm Niệm, em học thói .”

“Học từ đấy.”

hết đường phản bác.

An An thò đầu từ lầu xuống: “Bố cãi ?”

!” Cả hai chúng đồng thanh đáp.

An An rụt đầu .

khi công ty quỹ đạo, việc đầu tiên làm Nam Thành.

đến cô nhi viện, đây ủng hộ vài .

trở cửa hàng siêu thị nhỏ bé ngày xưa.

Chị chủ siêu thị vẫn ở đó.

Khi thấy , chị suýt đánh rơi chai nước ngọt đang cầm tay.

“Tô… Tô Niệm Niệm?? ??”

“Chị, lâu gặp.”

“Cô, cô, cô… chẳng bà chủ thương hiệu đồ trẻ em nào đó ? xem tin tức thấy cô ti vi đó!”

“Em đến thăm chị thôi.”

mang theo một thùng sản phẩm “Tiểu Niệm Đầu”, bộ các sản phẩm, mỗi loại một mẫu.

“Chị , ngày đó chị cưu mang một phụ nữ xa lạ vác bụng bầu, dắt theo hai đứa con. Ân tình đó em luôn ghi tạc trong .”

Hốc mắt chị chủ ửng đỏ.

“Ân tình gì chứ, chẳng qua thấy cô đáng thương…”

đáng thương. chị thiện lương.”

rút một phong bì.

“Trong ba trăm ngàn tệ. để trả ơn, mà khoản đầu tư. Vị trí siêu thị chị , nếu cải tạo một chút thì thể làm thành cửa hàng thực phẩm tươi sống phục vụ cư dân xung quanh. Nếu chị đồng ý, em sẽ giúp chị tìm

Chị chủ run rẩy nhận lấy chiếc phong bì.

“Niệm Niệm…”

“Chị, ngày tháng sẽ lên thôi.”

Đó câu chị từng an ủi .

Giờ mượn để dành tặng chị.

Năm năm .

An An lên tám tuổi, đang học lớp ba, học lực tàm tạm, điểm thể dục lúc nào cũng nhất lớp, y hệt bố.

Ninh Ninh sáu tuổi, đang học mẫu giáo lớn. Nó còn vấp ngã liên miên nữa… , vẫn ngã, thèm .

Tri Niệm bốn tuổi, đường nét càng lớn càng giống , tính cách thì y xì đúc bố, ít , lì lợm và luôn làm theo ý .

Lúc lên ba, trêu chọc con bé: “Tri Niệm , lớn lên cháu gả cho như thế nào?”

Tri Niệm mặt tỉnh rụi đáp: “Gả cho giàu.”

Tất cả những mặt lúc đó đều sững sờ.

Lục Cảnh Thâm con gái với biểu cảm thể tả nổi.

“Ai dạy con thế hả?”

Tri Niệm: “Bố bảo thế mà. Bố thông minh nhất, khi chọn giàu nhất để gả.”

suýt nữa thì phun ngụm nước uống.

“Lục Cảnh Thâm!!! dạy con cái kiểu gì thế hả!!!”

ý đó, câu gốc thế…”

ý !”

“Nguyên văn con thông minh, chọn phù hợp với nhất’. Tự nó hiểu thành giàu đấy chứ.”

Tri Niệm gật đầu chắc nịch: “Phù hợp nghĩa giàu.”

An An giơ tay hưởng ứng: “Con cũng làm giàu.”

Ninh Ninh hùa theo: “Con cũng thế!”

vỗ trán.

Gia đình .

năm thứ năm, doanh thu hàng năm “Tiểu Niệm Đầu” cán mốc một tỷ tệ.

xây dựng chỗ riêng trong giới kinh doanh tại thành phố A, còn “Vợ Lục Cảnh Thâm” mà “Tô Niệm Niệm – sáng lập Tiểu Niệm Đầu”.

gọi “Tô tổng”.

Hoặc “Hiện tượng mới nổi trong lĩnh vực đồ và bé”.

Truyền thông thì thích dùng cái tiêu đề giật gân: “Từ lừa đảo kết hôn đến khối tài sản tỷ tệ, năm năm cô tạo nên một kỳ tích.”

Đối với những tít báo , thái độ ba : phủ nhận, giải thích, và cũng bận tâm.

Bởi vì những điều thực sự quan trọng, mặt báo.

ở gia đình.

Trong tiếng gọi “ ơi con học về An An mỗi buổi chiều học về.

Trong cái bĩu môi hờn dỗi Ninh Ninh lúc vấp ngã đòi “thổi thổi”.

Trong lời thì thầm “ ơi hôm nay trông lắm” rúc lòng bé Tri Niệm.

Trong thói quen hâm một ly sữa ấm mỗi đêm bất kể về muộn Lục Cảnh Thâm.

Thẩm Thanh vẫn đang thi hành án trong tù, còn hai năm nữa mãn hạn.

học nghề làm bánh ngọt.

Triệu Chính Hòa và Tiền Hải Minh chịu án tù.

Lâm Phong rời thành phố A, đến một thành phố nhỏ ai quen để làm từ đầu.

Việc kinh doanh nhà họ Thẩm sa sút nhiều, đến nỗi phá sản, Lục Cảnh Thâm dồn họ đường cùng.

từng hỏi : “Tại làm ?”

bảo: “ cần thiết. Chà đạp một kẻ khi họ rơi xuống đáy vực việc làm vô nghĩa.”

“Thế hồi xưa tàn độc thế?”

“Hồi xưa em.”

Tai đỏ bừng.

Lễ kỷ niệm năm năm ngày cưới, Lục Cảnh Thâm tặng một món quà.

nhẫn, dù sự thật năm nào cũng tặng một chiếc.

Đó một cuốn album.

mở trang đầu tiên.

…Một bức ảnh nhòe, cắt từ camera giám sát. Ở góc khuất nhất phòng hành chính Lục thị, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa đang cúi đầu ăn cơm hộp.

Ngày đầu tiên làm.

Trang thứ hai.

Ảnh chụp buổi trao đổi quà Giáng sinh công ty. Ở hàng cuối, một cô gái đang nhón chân, rướn cổ về phía .

.

Đang lén .

Trang thứ ba.

Camera hành lang bệnh viện trong đêm tai nạn.

đầy m//áu, nắm chặt tay , như thể buông mất tất cả.

Những trang đó...

ôm An An mới chào đời, mệt đến mức gục ngủ ngay bên thành giường.

bệt xuống sàn tã cho Ninh Ninh, tóc tai rối tung.

ôm cái bụng bầu nặng nề, khom lưng quét mã ở quầy thu ngân siêu thị.

một ở ga tàu Nam Thành, đẩy xe nôi, lạc lõng giữa dòng .

Tất cả....

Đều ảnh chụp lén.

một tấm nào .

mỗi bức ảnh… đều rõ một điều.

vẫn luôn ở đó.

.

Từ đầu đến cuối.

bắt đầu chụp những thứ từ khi nào?” Giọng run nhẹ.

“Một phần trích từ camera. Còn bảo theo dõi em .”

“…Còn tấm ở ga tàu?”

“Hôm đó đến thì tàu em rời.”

đuổi theo hơn hai trăm cây . nửa đường thì thư ký Chu gọi về xử lý chuyện Thẩm Thanh.”

sững .

… đuổi theo tàu?”

“Ừ.”

“Bằng cách nào?”

“Lái xe. cao tốc.”

trừng mắt .

Một … lái ô tô đuổi theo một chuyến tàu.

Suốt hai trăm cây .

điên ?”

lẽ .”

“Nếu xảy chuyện thì ....”

“Sẽ .” bình tĩnh, “Tay lái đủ vững. Hơn nữa…”

.

gặp tai nạn, liều mạng cứu .”

, nếu thật sự chuyện gì xảy … thì cũng đáng.”

lật đến trang cuối.

ảnh cưới chúng .

mặc váy cưới trắng.

nắm tay .

Phía hàng trăm bàn tiệc đông kín .

góc ảnh, một dòng chữ tay.

Nét chữ .

“Tô Niệm Niệm, em lừa ba năm. lừa em một đời.”

khép cuốn album .

Nước mắt rơi xuống bìa.

“Ăn linh tinh.”

“Đó thật.”

ngẩng lên .

ánh đèn, dáng vẻ khác gì ngày ở phòng bệnh năm .

Vẫn khiến rung động như đầu.

“Lục Cảnh Thâm.”

đây.”

“Nếu khoảnh khắc đó… lúc tỉnh dậy và hỏi em ‘Cô ai’…”

.

“Em vẫn sẽ câu đó.”

“Câu gì?”

“Em vợ .”

bật .

Bước tới ôm lòng.

Cằm tựa nhẹ lên tóc .

mà.”

Từ cầu thang, tiếng chân chạy rầm rập.

“Bố ôm kìa!”

“Ôm tụi con nữa!”

Ba đứa nhỏ lao tới, chen giữa.

gian lập tức náo loạn.

đùa, ồn ào.

khác với sự tĩnh lặng lạnh lẽo phòng bệnh năm xưa.

....

Đây mới thật.

Đây mới cuộc đời.

Một cuộc đời mà

đổi lấy bằng một lời dối.

Hết.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...