Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nếu Anh Nhớ Lại, Xin Đừng Tìm Tôi

Chương 5

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Đầu như nổ tung.

…”

chọn tin.”

, giọng trầm xuống.

“Trong phòng bệnh hôm đó, ai cũng mang mục đích. Chỉ em… đến hình dạng, câu đầu tiên hỏi đau .”

Mũi cay xè.

“Cho nên diễn cùng em ba năm.”

“Em nghĩ em lừa …”

“Thực từ đầu đến cuối…”

lừa em.”

sững.

lừa .

đàn ông đáng sợ nhất thành phố A – tự nguyện bước vở kịch .

Còn để sinh cho hai đứa con.

Thậm chí… đứa thứ ba vẫn đang trong bụng.

bệnh !” bật .

nhướng mày.

kẻ lừa đảo, tại còn…”

lắp bắp, mặt nóng bừng.

Chuyện đó.

Chính chuyện đó.

bình thản:

“Vì em chọn.”

“Chọn cái gì? Chọn một kẻ lừa đảo làm vợ?”

“Còn chân thật hơn những tính kế .”

nghẹn lời.

“Chúng chuyển đồ nhé?” giúp việc hỏi.

“Chuyển.”

“Đừng!”

“Chuyển.”

trừng .

hạ giọng, chỉ đủ :

“Em hai lựa chọn.”

“Ở , dưỡng thai, tính tiếp.”

“Hoặc tiếp tục chạy… bắt .”

“Em mang theo ba đứa, chạy thoát .”

.

Đây đề nghị.

Đây … mệnh lệnh.

“… Cách một.”

khẽ cong môi.

“Ngoan.”

: …

Lục Cảnh Thâm ở .

Căn nhà chật chội, và hai đứa nhỏ ngủ phòng trong, ngủ sofa.

Cuộc sống trong một đêm đổi .

điều khiến bất an nhất còn chạm nữa.

Ban ngày vẫn chăm sóc, nấu ăn, đưa đón con.

Ban đêm làm việc một .

Giữa chúng … giữ một cách rõ ràng.

Tối ngày thứ ba, nhịn .

“Công ty cần về ?”

“Xử lý từ xa.”

“Công ty trăm tỷ mà như chơi?”

“Ở đây quan trọng hơn.”

“Cái gì?”

.

“Em.”

nghẹn .

“Tô Niệm Niệm.” đóng laptop.

“Em nợ một lời giải thích.”

“Tại em?”

“Hàng ngàn nhân viên, vì em xuất hiện đầu tiên ở bệnh viện?”

dựa cửa, .

.

bắt đầu từ .

“Lúc em nức nở vợ , tay em còn một vết sẹo – y hệt vết cánh tay . Vì như ?”

vô thức siết chặt bàn tay .

Vết sẹo chuyện từ ba năm .

Tai nạn hôm đó.

vốn định nhắc .

ánh cho hiểu, điều gì đó.

“…Vụ tai nạn ,” hạ giọng, gần như thì thầm, “ ngẫu nhiên.”

Ánh mắt khẽ đổi.

động phanh xe . Hôm đó làm việc tới khuya, đều về hết , chỉ còn em ở phòng hành chính thu dọn tài liệu. Khi qua camera giám sát… em thấy một từ bãi đỗ xe , dáng vẻ đầy khả nghi.”

“Em gọi cho , bắt máy.”

“Đến khi em chạy xuống thì khởi động xe. Em chắn đầu xe…”

ngập ngừng một nhịp.

xe dừng , lao thẳng dải phân cách. Mảnh vỡ văng , cứa tay em một đường.”

thấy gì ?”

vẫn im lặng.

“Khi đó ngất .”

“Em gọi cấp cứu, theo xe đến bệnh viện. đưa phòng phẫu thuật… lúc tỉnh thì còn nhớ gì nữa.”

chằm chằm.

“… đó thì ?”

đó tỉnh em hỏi: Cô ai?”

khẽ bật , nụ nhạt đến mức gần như còn sức.

“Khi đó em máu, ngay giường , tay vẫn còn đang rỉ máu. Y tá vội kéo em xử lý vết thương, nắm chặt tay em, : Đừng , em đang thương.”

nhớ em ai… thấy em thương, phản ứng đầu tiên vẫn giữ em .”

Sống mũi cay xè.

“Cho nên… em mới buột miệng câu đó – em vợ .”

vì mê gương mặt .”

“Chỉ … ngay khoảnh khắc đó, em nghĩ nếu như , những kẻ đang vây quanh sẽ lập tức nuốt chửng mất.”

mất trí nhớ, chẳng nhớ nổi điều gì. Đám cổ đông và những kẻ tự nhận lượt kéo đến – miệng thì tỏ quan tâm, trong lòng ai cũng chỉ nhắm quyền ký tên .”

“Em… tư cách nhất cạnh .”

cũng duy nhất lấy bất cứ thứ gì từ .”

xong, chính cũng sững .

Như thể đầu tiên moi hết tất cả tâm can , giữ chút gì.

Căn phòng khách rơi tĩnh lặng.

Ánh đèn trần chập chờn, lúc sáng lúc tối.

nên… em bảo vệ suốt ba năm.”

Giọng khẽ, gần như tan khí.

“Bảo vệ… em dám nhận. Em chỉ …”

gì?”

“…Tham.”

cúi đầu, giọng nhỏ dần.

“Cứ nghĩ đời sẽ bao giờ cơ hội liên quan đến . Đột nhiên một cơ hội… nên em cứ cố nắm lấy, dù giả cũng , kéo dài thêm ngày nào ngày đó.”

gì.

gian im lặng đến mức khiến nghẹt thở.

lâu , mới cất tiếng, một câu khiến tim rối loạn.

động phanh xe … tìm .”

Tim giật mạnh.

“…Ai ?”

“Ngày mai em sẽ .”

ngẩng phắt lên .

“Ý gì?”

nghỉ .” mở laptop, ánh mắt còn dừng nữa, “Ngày mai sẽ tới.”

mang theo một bụng nghi vấn trở về phòng.

Mười giờ sáng hôm , chuông cửa vang lên.

bước mở.

Ngoài cửa một phụ nữ.

Tầm hơn ba mươi tuổi, lớp trang điểm hảo tì vết, áo khoác mới nhất mùa, túi xách bản giới hạn từ xuống đều toát vẻ xa xỉ.

, thoáng sững , cong môi .

“Cô Tô Niệm Niệm?”

“Còn cô …?”

vị hôn thê Lục Cảnh Thâm.”

Chương 6- ấn để tiếp : https://chillmoingay.com/neu-anh-nho-lai-xin-dung-tim-toi/chuong-6


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...