Nếu Biết Trước Kết Cục Liệu Chúng Ta Còn Yêu Nhau Chăng – Phiên Ngoại: Chế Phục Khống
Chương 4
Triển Chiêu bất đắc dĩ lắc đầu, loại như nhất định ngày nào cũng xử phạt, nếu như… Nếu như bảo hộ thì chẳng đến hai hôm sẽ đá khỏi cổng trường.
Sư quả nhiên minh. Bạch Ngọc Đường kéo cà vạt xuống, tiện tay giải quyết luôn mấy chiếc cúc áo sơ mi cùng, “Phá luật mới lạc thú.”
Thật đây trong học viện thiếu mấy tên ôn ngang ngược thậm chí thích ăn đòn, điều…
Một vài hồi ức vui phút chốc nhảy k*ch th*ch thần kinh, trong mắt Triển Chiêu xẹt qua một tia kiên quyết hề che giấu. nắm lấy cà vạt Bạch Ngọc Đường kéo gần mặt , thẳng đôi mắt đen lay láy sư sẽ xử lý khác như nào ?
Sẽ nương tay. Bạch Ngọc Đường đáp dứt khoát, cúi lưu mấy dấu ấn xương quai xanh Triển Chiêu, lúc khá hiếu kỳ sư sẽ đối xử với trong lòng thế nào đây.
Bớt làm trò! Đối với loại ác ôn khắp đều xa như , … Triển Chiêu ngừng , nếu như thật sự gặp Bạch Ngọc Đường mười mấy năm , thì… sẽ thế nào?
? Nam nhân híp mắt phượng , trì hoãn động tác v**t v* tay, vẻ như đang chờ đợi đáp án .
Đại khái vẫn như thế… âm thầm than nhẹ, nếu như thể từ chối , thì để mặc cho sự tình phát triển thành như .
gì, chỉ nhận mệnh tự ấn lên môi Bạch Ngọc Đường.
Đối với đáp án con chuột hiển nhiên cực kỳ hài lòng, duy trì trạng thái cầm cự mập mờ em thả lỏng… thật… nơi chỉ hai …
Tiếc rằng Triển Chiêu cách nào lập tức thoát khỏi giả tưởng “Nghiêm mẫu cách đến mười mét mà trốn giá sách cùng ‘sư ’ điên cuồng ph*ng đ*ng”. Lúc lửa rừng hừng hực thiêu thì theo bản năng che miệng cố ngăn cho âm thanh thoát khỏi cổ họng, thế … Ông trời ơi… Bạch Ngọc Đường đối với cơ thể căn bản rõ như lòng bàn tay, con chuột dùng môi lưỡi nóng bỏng cùng ngón tay thon dài giáp công… Hơn nữa “ yêu” còn ngừng dùng từ ngữ truyền t.h.u.ố.c k*ch d*c tinh thần liều cao k*ch th*ch tâm trí… Thời điểm mà còn kìm nén dám lên tiếng dám làm gì thì quả thực đòi mạng…
Đến khi con chuột dậy lau chất lỏng trắng đục bên mép, Miêu đại nhân tưởng như mới sống khi ném lò luyện lão quân. tựa tường thở hổn hển, thật , hôm nay mới chỉ một màn dạo nhạc thôi xém chút nữa làm chân mềm nhũn .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ánh mắt lúc Bạch Ngọc Đường thể trắng trợn kiêng nể gì cả, vải vóc may quân phục đặc biệt chịu xô xát, áo Triển Chiêu vẫn giữ vẻ ngay ngắn đoan chính, chỉ cổ áo sơ mi xộc xệch để lộ xương quai xanh tinh xảo đến mê . Còn th*n d*** … chỉ duy nhất một đôi tất trắng như tuyết trùm đến hai mắt cá chân.
l**m l**m đôi môi bắt đầu khô khốc, giải phóng ngay em sớm chuẩn tư thế sẵn sàng chiến đấu cấp một từ trong quần dài chỉ động khóa kéo, nếu từ lưng vẫn coi như trang phục cả chỉnh tề mỹ.
Khi áp sát lên Triển Chiêu theo bản năng thả lỏng cơ thể, tuy vẫn nghỉ ngơi đủ … Miêu đại nhân đ.á.n.h c.h.ế.t cũng sẽ thừa nhận trong cơ thể một loại khát vọng mong chờ thầm kín, khi ngón tay nào đó bắt đầu di chuyển phía khéo léo cẩn thận thăm dò thì một loại suy nghĩ m.ô.n.g lung rằng khi nào chính chủ sẽ lên sàn… Khụ, ảo giác! Tuyệt đối ảo giác!
luồn tay mái tóc chút rối loạn nam nhân, thấp giọng chậm một chút, để thở một chút.
Ừm. “Sư đồng học” suy cho cùng cũng tên tiểu t.ử thô bạo mới nhân sự, khống chế nhịp điệu thành vấn đề. Chỉ “chậm một chút” đem đến tác dụng phụ quá trình cảm thụ đặc biệt rõ ràng, bắt đầu thì Triển Chiêu khẽ nhíu mày, hôm nay con chuột điên tới mức m*nh tr*n trận… Cứ cho mười hãng BCS Đại Tống thì đến tám hãng quảng cáo rằng sản phẩm thể mang đến “Xúc cảm chân thực như gì”, khi tiếp xúc thì cơ thể vẫn thể phân biệt rõ ràng mang với mang.
theo phản xạ ngẩng đầu lên đẩy nhẹ bờ vai nam nhân, vặn đối diện với cặp mắt d*c v*ng thiêu đốt tới mức đỏ ngầu , bây giờ mà bảo con chuột mặc quần áo cho em thì hình như nhân đạo cho lắm… Thôi bỏ , tuy mãnh thú, tóm ngược đãi động vật …
Ngay đó cũng chẳng bao nhiêu khoảnh khắc trống mà tha cho tiếp tục suy nghĩ lung tung, bởi vì bớt cách 0,01 cm , bởi diện tích tiếp xúc quá mức tập trung hề giống lúc bộ từng tấc da thớ thịt đều kề cận sít , lúc cách tiếp xúc chân chính về mặt ý nghĩa giữa hai tập trung một vị trí then chốt, ngọn lửa dồn một chỗ, nhiệt độ cọ xát tăng cao, thể khiến chỉ trong chớp mắt bay lên thiên đường chớp mắt rơi xuống địa ngục, kh*** c*m tràn trề từ một điểm phun trào nổ tung, lan khắp lục phủ ngũ tạng thất kinh bát mạch cơ thể, hết thảy lo lắng chần chừ trong đầu đều đuổi tận g.i.ế.c tuyệt, đều điên cuồng đều ph*ng đ*ng, bộ quy củ lễ pháp gì gì đó đều vứt xuống nghiền nát thành đống tro vụn. Cả hai đều liều mạng siết c.h.ặ.t lấy , cách hai lớp vải vẫn cảm thấy từng chiếc cúc bạc nửa như khảm sâu trong da thịt , những nỗi tương tư nhung nhớ đều chẳng hề giữ mà trao hết cho , thứ xung quanh cũng tựa như nghiêng ngả sụp đổ, thế giới chỉ còn sót hai họ, vui sướng đến c.h.ế.t.
ba hiệp, “sư ” cuối cùng cũng nghiêm lệnh “sư ” chừng mực nếu dừng tay thì đừng hy vọng trận !
Con chuột còn hết thòm thèm , ánh mắt hệt như một con sói bỏ đói ba ngày đang tưởng nhớ đến dê béo. Cuối cùng con chuột đảo mắt một vòng , ngoan ngoãn lời thì em thưởng.
… gì?
Hẳn em vẫn giữ đồng phục ở học viện trinh sát.
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.