Nếu Mỹ Mạo Là Tội, Ta Không Gả Nữa
Chương 1
NẾU MỸ MẠO LÀ TỘI, TA KHÔNG GẢ NỮA
Vị hôn phu , nữ nhân sinh quá xinh cũng một loại s/ai l/ầm.
Mà trời sinh một dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn.
Vì thế, kh/ông ch/o ngoài, kh/ông ch/o mặc y phục , cũng kh/ông cho đeo châu sức .
“Tần gia chúng coi trọng phẩm hạnh, coi trọng nhan sắc.”
“A Vũ, nàng sinh quá xinh , chủ yếu sợ nàng ngoài sẽ ức h /iếp.”
lời , cởi bỏ hoa phục châu sức, ít khỏi cửa, cố gắng làm việc theo khuôn phép.
vẫn hài lòng.
trưởng dẫn cưỡi ngựa, kéo :
“Nữ nhi khuê các nên tĩnh lặng.”
theo mẫu dự tiệc trở về, thở dài:
“Nàng đính hôn , cứ thường xuyên yến tiệc như thế, ngoài sẽ nàng yên phận trong nhà.”
tổn th/ương nhất khi kẻ q/u / r /ố/i giữa đường.
giúp , ngược còn nhíu mày.
“Nếu nàng chịu ở sâu trong nhà, ít ngoài, ch /ọ/c loại chuyện ?”
đều nhịn.
Cho đến ngày hôm đó, :
“Mẫu , nàng sinh quá xinh đủ đoan trang, e rằng mẫu hiền thê lương mẫu.”
Xem thêm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Trừ phi nàng bảo đảm khi thành sẽ khỏi cửa nữa, mới thể cưới nàng cửa.”
gương mặt vẻ đạo mạo , bỗng nhiên nghĩ thông suốt.
Giọng hiếm khi bình tĩnh đến :
“Nếu sinh xinh tội , vẫn nên hủy hôn .”
“ cưới tỷ tỷ , nàng dung mạo bình thường, hiền danh vang xa, hợp với gia phong Tần gia các ngươi.”
1
kẻ háo sắc quấy rối giữa phố, đều bất bình.
Chỉ vị hôn phu , Tần Húc, nhíu mày một câu: “Một bàn tay vỗ chẳng nên tiếng.”
lặng lẽ . Nam nhân mắt còn thiếu niên thuở nhỏ từng đuổi chó hoang, khi chợ thì nắm tay suốt đường, chỉ sợ lạc mất nữa .
nhận sự im lặng , vẫn thao thao bất tuyệt, từ xiêm y, lời , hành vi , đến bài thơ làm, cả dáng , đều chỉ trích một lượt, như thể chỗ nào tội .
mãi mãi, cơn phẫn nộ và uất ức tích tụ nhiều ngày bỗng nhiên tan biến hết.
mở miệng “Tần gia cưới dâu, trọng phẩm hạnh trọng sắc ”, sợ cưới một quá xinh như sẽ thành kẻ tham luyến mỹ sắc, cho nên quy phạm lời và hành vi .
sợ ỷ mỹ mạo mà kiêu căng, cho nên khi thành hôn mạnh tay ràng buộc tính tình , nắn tròn bóp méo , sửa đến khi lòng mới thôi.
trắng , gương mặt khúc mắc trong lòng , mà vì thế chuộc tội.
“ thê tử lý tưởng thế nào?” bình tĩnh hỏi .
lập tức tinh thần, thao thao bất tuyệt liệt kê:
Ngoài trong sáng, hiền lương độ lượng, dịu dàng uyển chuyển, lấy phu quân làm trời, hành sự khiêm nhường, phô trương… Lỉnh kỉnh cộng mấy chục điều.
Cuối cùng, ánh mắt đảo một vòng mặt và , đáy mắt khẽ lóe, thêm một câu:
Xem thêm: Oan Gia Ngõ Hẹp: Vô Tình Ngủ Cùng Sếp Tổng, Ai Ngờ Được Cưới Luôn Về Làm Bảo Bối! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Đương nhiên, Tần gia cưới vợ, trọng phẩm hạnh trọng sắc . Mỹ sắc với mà thứ nhỏ bé nhất, đáng nhắc tới.”
, giọng đầy thấm thía: “A Vũ, nhiều như , nàng hiểu ý ?”
gật đầu: “Hiểu . sinh quá , trời sinh thích nổi bật, hợp với gia phong khiêm nhường Tần gia các .”
Mày giãn , vội : “Nàng cũng thể sửa mà. Chỉ cần nàng bằng lòng sửa, vẫn sẽ cần nàng.”
bật .
“Khéo thật, sửa, cũng sửa .”
“Cho nên, hủy hôn .”
Sắc mặt cuối cùng cũng đổi.
“A Vũ, đây thứ ba nàng hủy hôn .” sa sầm mặt. “Động một chút lấy chuyện hủy hôn uy hiếp, đây chính gia giáo Vương gia ?”
“ quả thật xứng với .” khẽ thở dài. “ Vương Tần hai nhà liên hôn, hôn ước thể hủy. thì đổi hôn.”
“Đổi hôn?” mờ mịt.
“Tộc tỷ .” khẽ mỉm . “Ngoài trong sáng, hiền lương độ lượng, dịu dàng uyển chuyển, khiêm nhường phô trương, dung mạo thỏa, chẳng chính nàng dâu trời chọn mà Tần gia hài lòng nhất ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.