Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nếu Mỹ Mạo Là Tội, Ta Không Gả Nữa

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

dừng một chút. “Gương mặt nàng vốn bắt mắt, chuyến qua, cả phố đều sẽ bàn tán. Nàng từng nghĩ, thứ bại hoại chỉ thanh danh riêng nàng, mà còn thanh danh trong sạch nhiều đời Tần gia ?”

há miệng gì đó, phát hiện tìm lời phản bác.

dừng , lạnh một tiếng, ánh mắt đánh giá qua : “Trong lòng nàng rõ ràng lắm. Cưỡi lưng ngựa, gió xuân phất mặt, oai hùng rạng rỡ, đó lúc dễ khiến chú ý nhất. Chẳng nàng hiệu quả đó ?”

“Chiêu ong dẫn bướm, còn vui vẻ trong đó.”

Chiêu ong dẫn bướm.

bốn chữ .

siết chặt dây cương, lửa giận trong lồng ngực cuồn cuộn, một nỗi tủi rõ đè chặt xuống.

sửa nhiều đến , mặc đồ nhạt màu, ngoài, dự tiệc.

Chẳng lẽ ngay cả cùng cưỡi ngựa cũng ?

lưng, trưởng xoay xuống ngựa, giọng vui: “Tần , cô nương khuê các cùng trưởng ngoài cưỡi ngựa, vốn chuyện bình thường.”

Tần Húc trưởng, sắc mặt cứng , rốt cuộc tiện phát tác, miễn cưỡng kéo một nụ : “Nhị ca chớ trách, cũng cho A Vũ.”

Tộc ở bên cạnh lạnh: “Trong mắt Tần , vì cho A Vũ nhà , chính ngay cả cưỡi ngựa cũng xứng ?”

Sắc mặt Tần Húc lúc xanh lúc trắng, môi giật giật, rốt cuộc vẫn giữ bộ dáng đoan chính thể diện đặc trưng con cháu Tần gia, vài câu đường hoàng như “Tần mỗ ý ”, “chỉ lo lắng thanh danh A Vũ”, vội vàng chắp tay rời .

tại chỗ, nhúc nhích.

Gió xuân phất qua mặt, ấm áp dịu dàng, chỉ thấy lạnh.

cúi đầu . Vì tiện cưỡi ngựa, mặc một bộ hồ phục tay hẹp màu vàng ngỗng, hề hở hang, thậm chí còn kín đáo hơn váy áo thường ngày vài phần. Tóc cũng buộc gọn gàng, vì cưỡi ngựa đổ mồ hôi, bên thái dương vài sợi tóc vụn dính má.

giơ tay sờ mặt .

Trắng nõn, mịn màng, gương mặt phù dung, trời sinh.

Sinh xinh , thật sự ?

4

khi Tần Húc mắng, ở nhà buồn bực tròn nửa tháng, chẳng cả.

Tiết tiểu thư đích cầm thiệp đến cửa: “ , mà còn ngoài, sắp mọc nấm ! Thi hội ngày , nhất định đến. Nếu sẽ tuyệt giao với .”

Tiết gia thông gia, ngày thường qua thiết. gốc rễ, đương nhiên .

liền một chiếc áo màu tím sen nhạt, cài một cây trâm ngọc lan trắng, thanh nhã vô cùng, thầm nghĩ như chắc sẽ .

Trong thi hội nhân tài tụ họp, vốn nổi bật, chỉ trong góc uống .

Khổ nỗi kỳ đề thơ “Vịnh liễu xuân”, tùy tay một bài, tự nhận thanh luật thỏa, ý thú bình bình, sánh với tác phẩm vài vị tài tử tại đó.

Nào ngờ, khi tờ thơ truyền đến tay , trong tiệc bỗng im lặng một thoáng.

vì thơ , mà vì tờ thơ đề tên .

A Vũ Vương thị Thái Nguyên, cô nương trong lời đồn sinh cực kỳ xinh .

cảm nhận ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ tới, tò mò, đánh giá, kinh diễm, thèm .

Lúc tan tiệc, một nam tử xa lạ chặn đường , say khướt : “Vương cô nương dung sắc tuyệt trần, tài tình cũng , tại hạ ngưỡng mộ lâu, thể…”

Lời còn dứt, một bàn tay vững vàng chắn mặt .

ngẩng đầu, một nam tử trẻ tuổi dáng cao ráo, dung mạo thanh tú tuấn nhã, mày mắt sáng sủa, giọng lạnh như băng tháng chạp: “Vị công tử , xin tự trọng.”

nghiêng chắn , bảo vệ lưng, đầu một cái, khẽ gật đầu: “Vương cô nương kinh sợ , tại hạ Cố Trường Ninh, vị hôn phu tộc tỷ cô nương. đưa cô nương về.”

Lúc mới nhớ , vị hôn phu tộc tỷ đang ở nhờ nhà chính trưởng công tử Cố gia, phẩm tính đoan chính, vốn danh xưng quân tử.

Dọc đường nhiều, chỉ đưa bình an đến cổng phủ, chắp tay cáo từ.

tưởng chuyện qua .

Nào ngờ tin tức như mọc chân, ngay tối hôm truyền tai Tần Húc.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...