Nếu Ngày Ấy...
Chương 4: Cãi nhau
Cô rón rén vòng qua mé h nhà nghe xem họ cãi nhau vì chuyện gì, thì cô nghe hai quát:
- Tui nói con Trúc mới 16 tuổi mà bà đòi làm mai làm mối, l chồng l vợ cái gì?
Mợ hai nói:
- Vậy chứ con Luyến con thằng ba Lưu cũng mới 16 chứ m, cũng gả đ thôi.
Hai nghe mợ nói như vậy cũng là tức, đã kh biết gì mà còn ong óng cái miệng. Nhưng cũng ráng giải thích.
- Đó là vì nó lỡ mang bầu gả. Hai đứa cũng chưa đến tuổi vị thành niên. thưa cũng kh làm được gì chỉ tổ xấu hổ cho con Luyến thôi bà biết chưa? Chưa đủ 18 tuổi mà kết hôn thì gọi là tảo hôn tù đó, bà muốn tù thì một đừng kéo theo tui.
đã giải thích rõ ràng như vậy , vậy mà mợ hai lại nói:
- Xí... chỉ cần kh ai thưa ra xã thì tù cái gì?
Lần này Hai nổi giận đùng đùng, mắng:
- Bà hay quá! bà biết kh ai thưa? Bà nên nhớ nó vẫn còn học, con Luyến thì nó đã nghỉ . Bà cũng càng nên nhớ con Trúc nó là cháu chứ kh con bà đẻ. Con bà đẻ thì bà làm gì ta cũng kh để ý nhưng cháu thì bà thử xem.
Mợ hai cũng kh chịu thua lớn tiếng cãi lại:
- Vậy hồi đó mang nó về nuôi làm gì? Để bây giờ muốn gả chồng cũng kh cái quyền. kh để cho cô chú nó nuôi .
Rầm... hai tức giận vỗ bàn. Đứng dậy chỉ vào mặt mợ hai quát:
- Bữa nay bà bị vậy? Tại nhất quyết đòi gả con Trúc cho bằng được. Con gái bà bà kh kêu về gả , nó cũng đã 19 tuổi đủ tuổi gả đó.
Mợ hai cứng họng kh biết trả lời làm , bèn khóc thúc thích kể lể:
- Híc... mỗi lần nói động tới con Trúc thì luôn hung dữ với .
Mợ hai mới hỏi từ khi mợ về làm vợ về làm dâu nhà này tới bây giờ mợ trái đạo làm vợ kh? bất hiếu với mẹ chồng kh? Thậm chí nuôi luôn con của em chồng từ nhỏ tới lớn than oán tiếng nào kh? Mợ vất vả vì cái nhà này nửa đời vậy còn thì ? Bà muốn thử hỏi lại xem, đã cho bà được cái gì? Ông cho bà được một ngày sống sung sướng kh? Ăn ngon mặc đẹp như ta kh?
Lần này tới lượt hai cứng họng đúng là kh cho bà được cái gì cả. Từ lúc cưới bà về thì cũng chỉ suốt ngày ra đồng, đến tối thì về, sinh sáu đứa con vất vả nuôi chúng lớn khôn lo cho chúng ăn học cưới gả. Đến bây giờ đã ngót 35 năm cũng chưa cho bà được cuộc sống sung sướng.
Mợ Hai lại nói tiếp:
- Ông coi con Liễu, con Thúy tụi nó cùng trang lứa với đó... mà bây giờ chúng nó như con gái 20 vậy. Ra đường son phấn, nay quần này, mai áo nọ, vàng đeo đỏ tay bước ra đường như bà hoàng.
mợ lại chỉ vào chính :
- Còn xem mới hơn 50 mà tưởng như bà già 70 vậy. Thậm chí con của con Trang, con Thủy, con Thoa, con Lượm đứa nào được học như con Trúc kh? Con Trang là đứa lớn nhất thậm chí còn kh được học, ở nhà giữ em. Con Thủy chỉ học tới lớp 5 là nghỉ. Con Thoa thì lớp 7 chỉ con Lượm là được hết lớp chín thôi.
Bà nói đúng kh sai, m đứa con gái của kh đứa nào học cao cả. Nhưng nói nói lại, đâu là kh cho chúng học đâu. Ngoại trừ đứa con gái lớn của , do lúc đó nhà quá khó khăn kh được học ra thì những đứa còn lại cũng ráng lo cho chúng học đến nơi đến chốn đ chứ. Là do tự chúng muốn nghỉ chứ bộ. Hai mới nói:
- Con Trang thì kh nói nhưng con Thủy, con Thoa với con Lượm là tụi nó kh muốn học nữa chứ đâu ép chúng nghỉ hay gì đâu. Thậm chí thằng Tg thằng Tài đều học hết 12 còn gì. Bà coi ở xóm này con ai được học như con kh? Kh nói đâu xa, 5 kế bên đó, bốn thằng con trai, một đứa con gái đứa nào học hết lớp 5 kh?
Nhưng mợ hai lại nói:
- Nhưng dù vậy tụi nó vẫn kh bằng một góc của con Trúc. Đi ra thì như tiểu thư. Đi học thì quen bạn này bè nọ giàu sang cho xe cho cộ cho tiền đổ xăng…
Lần này hai mới biết hoá ra mợ hai là vì g tỵ;
- A... thì ra bà đòi một hai tìm mai mối muốn gả con Trúc là bà g tỵ với nó hả? Bữa nay mới phát hiện ra bà là hạng ích kỷ như vậy đó.
Mợ kh nghĩ tới Hai lại thể chỉ trích như vậy. Mợ vừa khóc vừa nói:
- kh ích kỷ nếu ích kỷ thì đâu chấp nhận nuôi nó hơn mười năm nay, coi như con mà đối đãi. chỉ th quá bất c thương cháu hơn thương con thôi. Nó chỉ là cháu thôi! Con m.á.u cháu mủ đó hiểu chưa?
Tuy bà cũng thương Thu Trúc nhưng dù Thu Tríc cũng là cháu. Giữa cháu và con thì dĩ nhiên mẹ nào lại kh chọn con . Còn ều quan trọng hơn nữa là chuyện Thu Trúc được chiếc xe, bà vẫn luôn c cánh trong lòng. bạn nào lại tốt vậy kh? Đặc biệt là bạn gái nữa, đều là dưng nước lã đâu ai lại tốt như vậy cho cả một chiếc xe mới to.
Nhưng khi mợ nói ra ều này, hai lại bảo:
- Kh là con Trúc nó nói là bốc thăm trúng thưởng ?
Mợ hai lắc đầu:
- Chuyện vậy mà cũng tin nữa . Vậy còn tiền đổ xăng thì ?
Hai đáp:
- Cái đó... bất quá chỉ là cho một hai lần đầu thôi. Cũng mới m ngày...
Mợ hai cười khẩy nói:
- Ông nói nghe đơn giản quá! Bạn gái chơi với nhau dù thân cỡ nào cũng kh rộng rãi vậy đâu, ngay cả chị em ruột còn kh được như vậy huống chi là dưng. Chỉ bạn trai mới thể ra tay hào phóng như vậy mà để được cho như vậy thì hai đứa nó cái quan hệ gì , thậm chí kh chừng nó cũng đã ăn ở với thằng đó. kh muốn nó trở thành con Luyến thứ hai khiến cả nhà xấu hổ đâu. Thà gả nó trước còn hơn tới lúc bụng chình ình ra đội quần.
Thu Trúc như ếng , vội vàng xong vào nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/neu-ngay-ay/chuong-4-cai-nhau.html.]
- Mợ Hai! mợ thể nói con như vậy chứ?
Cả hai đều giật , cùng hô:
- Trúc…
Cô cắn chặt môi để kh khóc. Cô kh ngờ mợ lại cho rằng cô là hạng con gái như vậy. Mười m năm sống chung trong một mái nhà, vậy mà mợ chẳng hiểu con của cô. Mà cũng thôi, phụ nữ ai lại kh ích kỹ. Mợ chịu nuôi cô mười m năm đã là rộng rãi lắm . Thu Trúc mới nói:
- Nếu mợ nghĩ con học quen bạn trai ăn ở với ta thì mợ thể cùng con ra nhà thương khám được mà.
hai vội biện giải:
- Trúc... mợ... mợ hai con chỉ là nói vậy thôi chứ kh ý gì đâu. Con đừng trách mợ con...
Cô cúi đầu l tay lau nước mắt đang đọng ở trên mi, nói:
- Con nào dám trách mợ! Cha mẹ con mất sớm được mợ hai cưu mang đã là ân đức lắm , con còn cầu mong gì hơn. Nhưng con xin mợ.. con còn nhỏ lắm mợ đừng ép gả con làm chi, con còn muốn học... muốn học đến nơi đến chốn. Dù bây giờ con đủ 18 tuổi con cũng sẽ kh l chồng. Nếu mợ kh muốn con ở đây nữa thì con sẽ dọn ra ngoài chứ đừng dùng bất kỳ lý do gì mà bắt con gả cả.
- Con Trúc dọn đâu?
Chợt một tiếng già nua vang lên làm ba đều giật .
- Má...
- Ngoại...
Bà ngoại chống gậy lọm khọm vào ngồi xuống giường nói:
- Tao nghe hết ! Vợ thằng Hai... con Trúc còn nhỏ như vậy mà mày đòi gả nó. Nó làm gì lỗi với mày mà mày muốn đuổi nó chứ?
Mợ hai vội vàng giải thích:
- Má... con... kh con muốn đuổi con Trúc... chỉ là... chỉ là...
Bà Ngoại liền nói:
- Chỉ là cái gì? Bộ mày tưởng bạn bè nào cũng như con Liễu với con Thúy hả? Chơi với nhau mà còn cạnh tr hơn thua, tìm cách nói xấu nhau? mày chơi với hai con nhỏ đó chứ ai đâu mà chơi. Bị tụi nó gài m lần nghĩ bạn bè nào cũng như vậy. Hồi đó tao xách trầu cau hỏi cưới mày vì trúng cái nết na, hiền hậu cái tính thật thà đảm đang, kh g ghét kh ích kỷ, hiếu thảo siêng năng biết kính trên nhường dưới thương chị thương em. bây giờ mày thay đổi quá nhiều vậy vợ thằng Hai?
Mợ hai mím môi cúi đầu kh dám lên tiếng. Bà Ngoại lại nói tiếp:
- Mà cũng kh thể trách mày được! Còng lưng nuôi sáu đứa con, một đứa cháu lại thêm bà già này l đâu ra tính tình kh thay đổi.
Lại thêm tính mợ hai hay tin nữa, nghe bà Liễu với bà Thúy nói ra nói vào suy nghĩ xấu về cháu cũng thôi. Nhưng mà mợ hai kh nghĩ lại xem trường hợp đó chính là chỉ hai bà đó. Hồi đó hai bà đó một thì dùng sắc và thân thể l tiền của trai, một thì bầu phá. Cũng may hai đều là con nhà giàu mới chịu cưới.
Bà ngoại nghẹn ngào:
- tuy nghèo nhưng thử hỏi bước ra đường ai dám khinh thường khi dễ kh? Mày chợ trên đường ai gặp mày cũng vui vẻ chào hỏi thân thiện kh? Còn hai đứa nó ra ai th từ đàng xa đã kêu hai con đ* . Mày th như vậy tốt kh?
Mợ hai càng cúi đầu thấp hơn. Bà lại tiếp:
- Hổm rày tao nghe tụi nó rù rì với mày vụ con Trúc . Tao cố tình để yên coi mày ? Quả nhiên bị trúng kế tụi nó về làm cho gà bay chó sủa nhà cửa kh yên. Tao tuy già nhưng chưa hồ đồ đâu. Mai mối gì? Cố tình gài mày một khi con Trúc mà gả là tụi nó báo c an vô còng đầu mày ra xả về tội tảo hôn đó. Dù kh tù cũng bị mang tiếng ác để tụi nó đứng ngoài cười chơi.
Mợ hai ngạc nhiên hỏi:
- má biết ạ?
Ngoại đáp:
- kh biết! Con O bị hai đứa nó một vố xém nữa thì con trai nó ngồi tù.
Nghĩ con ta mới 14 tuổi mà dám nói 18 làm mai cho con dì O. Mà cô bé đó hoàn cảnh cũng tương tự như Thu Trúc vậy chỉ khác là ở với chú thím thôi. Bước qua th nhỏ xíu cố tình gặng hỏi, thím của cô bé cũng nói là 18, nhưng khi hỏi hàng xóm xung qu mới biết 14 tuổi. Liền biết bị hai bà đó gài. Dì O th hổm rày tự nhiên hai đó tìm mợ hai nói rù rì vụ Thu Trúc nên sợ mợ hai bị gạt nữa nên mới tìm bà ngoại nói. Dì O biết mợ hai cũng kh thích gì dì nên mới kh nói với mợ, nói ra mợ kh tin cũng vậy.
Mợ hai kh ngờ lại chuyện như vậy, đúng là thời gần đây mợ hay qua lại với bà Thúy và bà Liễu. Từ lúc Thu Trúc xe, hai đó cũng hay tới thổi gió bên tai mợ, nói này nói nọ Thu Trúc đủ ều nên mợ mới lo lắng, sợ Thu Trúc làm chuyện xấu hổ cả nhà. Kh ngờ hai đó lại là hạng như vậy. Mợ hối hận nói:
Mèo A Mao Huỳnh Mai
- Má... con biết lỗi ! Từ rày về sau con kh dám nghe theo lời xúi bậy của hai đứa nó nữa.
Ngoại lại nói:
- Mày tốt nhất cũng đừng qua lại nữa! Tao th con O tính tình nó thẳng tg tuy nói ra dễ mích lòng nhưng nó tốt bụng kh xấu xa nhiều chuyện tối ngày dòm nhà này ngó nhà kia. Mày qua lại với nó lợi nhiều hơn hại.
Nhưng nói thì nói vậy thôi chứ bà ngoại cũng kh bắt buộc mợ được. Chỉ là khuyên mợ đừng bị kích động về nhà gây chuyện lộn xộn.
Bà ngoại lại quay sang Thu Trúc:
- Còn con Trúc kh đâu hết! Ở nhà với ngoại! Muốn thì chừng nào tao c.h.ế.t đâu đó thì . Cũng kh cưới gả gì hết chừng nào qua 18 tuổi hễ chịu thì gả, kh chịu cũng kh được ép!
Thu Trúc và mợ hai cúi đầu đáp "Dạ" một tiếng mọi chuyện lại trở về như bình thường, tình cảm cũng kh vì vậy mà sức mẻ. Cô vốn kh trách mợ hai, bởi tính tình mợ vốn hiền chỉ mỗi tội dễ kích động và hay tin thôi. Nhưng mà hai đàn bà Liễu và Thúy thì cô đã ghi hận nha! Ăn no kh việc gì làm lo chuyện nhà khác. Cô sẽ kh bỏ qua đâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.