Ngài Cố Phát Điên Vì Tôi
Chương 7:
Là vũ khí từng chuẩn bị để "ăn thịt ".
Giờ đây, sẽ lại dùng đến những vũ khí này.
Kh còn chỉ vì niềm vui đơn thuần, mà là... để buộc nói với .
Nói cho về những bức ảnh này.
Nói cho về câu nói phía sau bức ảnh này.
Ba ngày sau, Cố Cảnh Thâm trở về với vẻ phong trần mệt mỏi.
đẩy cửa phòng ngủ, chỉ một chiếc đèn tường màu vàng nhạt đang bật.
tựa nghiêng ở đầu giường, hai chân bắt chéo.
Kh mặc váy ngủ.
Chỉ mặc một bộ nội y ren đen tối giản.
Chiếc dây mảnh mai đáng thương phác họa vòng eo thon gọn chỉ cần một tay đã ôm trọn.
lơ đãng nghịch chiếc mặt nạ ngủ ren cùng bộ.
Dải lụa đen quấn qu những ngón tay trắng nõn.
Hơi thở Cố Cảnh Thâm nghẹn lại, cứng đờ ở cửa.
Cơ thể dưới lớp vest căng cứng như một cây cung đã kéo hết cỡ.
" về à?" Giọng pha lẫn sự kiêu căng và quyết tâm nắm giữ.
Giọng Cố Cảnh Thâm khàn đặc, "… Tình Tình, em..."
" làm ?" khẽ cười, đứng dậy, chân trần dẫm trên thảm, từng bước về phía .
"Chú Cố, kh đã nói sẽ nói chuyện ?"
" th… nói chuyện thế này, sẽ thành thật hơn đ."
bước đến trước mặt , dùng chiếc khăn lụa đen mềm mại trong tay, nhẹ nhàng buộc cổ tay đang bu thõng bên h lại.
Cơ thể Cố Cảnh Thâm run lên bần bật, nhưng lại kh hề phản kháng.
Chiếc khăn lụa quấn hai vòng qu cổ tay , thắt lại bằng một nút thắt vẻ lỏng lẻo.
"Cố Cảnh Thâm," nhón chân, thở nhẹ bên tai , "Trả lời một câu hỏi."
"Tất cả những ều làm cho , giúp đỡ bố , bảo vệ phòng thiết kế của , thậm chí là… cưới ."
"Rốt cuộc là vì trách nhiệm mà d xưng Bà Cố' mang lại cho …"
"Hay là vì, là Ôn Tình?"
Đầu ngón tay luồn qua khe hở áo sơ mi , vẽ những vòng tròn trên lồng n.g.ự.c .
cảm nhận được nhịp tim đang đập ngày càng nh, ngày càng mạnh.
ép dán chặt vào vòng eo trần nóng bỏng, lúc này chỉ còn che c bằng lớp nội y.
đột ngột rút mạnh cổ tay đang bị trói ra, chiếc khăn lụa mỏng m hoàn toàn kh thể cản trở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngai-co-phat-dien-vi-toi/chuong-7.html.]
Trái lại, nhân đà kéo , mạnh bạo siết chặt vào lòng.
gầm lên gọi tên .
"Ôn Tình! Em rõ ràng biết… rõ ràng biết tất cả mà!"
"Rốt cuộc em muốn cái gì!"
" kh thánh nhân, cũng lúc kh kiềm chế được!"
thầm thở dài, vòng eo vẫn ngọ nguậy kh yên trong lòng bàn tay rộng lớn của .
Môi đỏ cọ vào khóe miệng , "Tại kiềm chế? M hôm nay, nhớ em kh? Em thì nhớ , nhớ theo kiểu kh trong sáng ."
Cố Cảnh Thâm chằm chằm vào , tia lý trí cuối cùng trong đáy mắt sụp đổ hoàn toàn.
cúi đầu, thô bạo chiếm l môi , trượt xuống, để lại những dấu ấn nóng bỏng trên viền ren mỏng m.
Cơ thể cũng kh chịu thua kém, bắt đầu tê dại và căng nhức.
c.ắ.n nhẹ một cái kh báo trước, răng khẽ cọ xát trên da thịt .
"Trả lời em Cố Cảnh Thâm, đối tốt với em, là vì cái gì…" muốn nghe chính miệng nói ra.
"Kh vì trách nhiệm của nhà họ Cố… chưa bao giờ là vì nó!" thì thầm đứt quãng, "Là vì em… chỉ em…"
"Cưới em là đã tính toán kỹ lưỡng… Giúp đỡ em là cam tâm tình nguyện…"
đè xuống chiếc giường lớn mềm mại, kéo phăng những vướng víu cản trở.
Động tác vội vã, nhưng khi chạm vào , lại vô thức trở nên dịu dàng.
Ở đỉnh cao của cơn sóng tình, bám chặt l tấm lưng đẫm mồ hôi của , thều thào bên tai như muốn khóc, "Cố Cảnh Thâm… nói yêu em… em muốn nghe chính miệng nói…"
Cố Cảnh Thâm dừng lại một chút, trong đôi mắt đỏ ngầu phản chiếu hình ảnh đang mê đắm nhưng đầy bướng bỉnh.
cúi xuống, l một hành động hung mãnh hơn để đáp lại.
Giữa sự run rẩy tột độ, dán môi vào môi , " yêu em… Ôn Tình… chỉ yêu em…"
Lời tỏ tình muộn màng này, giống như dòng nước lũ cuối cùng đã tìm được lối thoát, cuốn trôi mọi rào cản.
Khi bình tĩnh trở lại, trong phòng ngủ chỉ còn lại tiếng thở dốc hòa quyện của cả hai.
lười biếng cuộn tròn trong lòng Cố Cảnh Thâm, đầu ngón tay vẽ vòng tròn trên lồng n.g.ự.c , gương mặt nở nụ cười thỏa mãn pha lẫn vẻ tinh r.
"Thì ra lúc Chú Cố mất kiểm soát… là như thế này ."
Vành tai Cố Cảnh Thâm vẫn còn vương lại chút hồng nhạt chưa tan hết.
bất lực lại cưng chiều thở dài.
"Tiểu c chúa nhà họ Ôn cứ ép mãi."
"Vậy…" Mắt sáng rực, "Những bức ảnh trong két sắt của , nên giải thích cho em kh? Cố tiên sinh, thầm yêu em bao lâu ?"
Cơ thể Cố Cảnh Thâm cứng đờ, sau đó cười bất lực, ôm chặt hơn.
"Em kh hiểu những chuyện trên thương trường, là vì từ nhỏ chú Ôn đã mang đến cho em sự che chở và tình yêu tốt nhất."
"Em luôn sống một cách chân thật, nhiệt huyết và phóng khoáng như vậy."
"Nhưng thì kh."
Chưa có bình luận nào cho chương này.