Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngắm Em Trong Màn Đêm

Chương 1:

Chương sau

CHƯƠNG 1: Bảo Mẫu Mới Của Nhà Họ Trình

Căn biệt thự Trình gia lúc nào cũng lạnh lẽo, im lặng đến mức lạ chùn chân. Nhưng hôm nay, nơi đó vừa bước vào một khiến cả kh gian bỗng ấm hơn.

Ngô Nhã Lam – cô bảo mẫu mới 25 tuổi, dáng mảnh mai nhưng đầy sức sống. Mái tóc xoã nhẹ bên vai, ánh mắt đen láy lấp lánh khi bé đang co ro trên ghế sofa.

“Chào con, cô là Nhã Lam. Cô đến để làm bạn với con nhé?” – giọng cô dịu dàng như một bản nhạc chiều.

bé kh nói gì, chỉ liếc rúc đầu vào gấu b. Trình Duy Thâm – đàn đứng phía sau – chăm chú theo dõi. Đôi mắt lạnh lẽo của thoáng chao đảo.

Kh hiểu , từ giây phút cô bước vào, th lòng bất an. Cô ta... một thứ gì đó khiến ta muốn lại gần.

kh thích lắm lời. Chỉ cần chăm sóc con thật tốt.” – lạnh giọng.

“Vâng.” – cô cúi đầu.

Tưởng rằng những ngày sau sẽ nhạt nhẽo như mọi lần, nhưng kh… Cô bảo mẫu dọn dẹp, nấu ăn, hát ru, và cả… khiến trái tim lay động.

CHƯƠNG 2: Một Đêm Đầy Mùi Sữa Và Mùi Em

Trình Duy Thâm hiếm khi về nhà sớm. Nhưng hôm nay, kh hiểu vì lại quay về khi đồng hồ mới chỉ ểm tám giờ tối.

Ngôi nhà yên ắng đến mức còn nghe rõ tiếng nhịp tim đập.

Vừa bước qua phòng khách, đã th ánh đèn vàng dịu hắt ra từ bếp. Tiếng cười khe khẽ, tiếng thìa va vào thành bát sứ, và giọng nói nhẹ như gió mùa thu vang lên:

“Con ăn ngoan, sau đó cô kể chuyện cho nghe nhé.”

đứng lặng ở cửa bếp. Cô đang mặc tạp dề, mái tóc buộc gọn, tay đút từng muỗng cháo cho con trai – đứa bé bướng bỉnh chưa từng chịu ăn ngoan với bất kỳ ai.

Một tay cô vỗ nhẹ lưng bé, tay kia đỡ l khăn, vừa nói vừa mỉm cười dịu dàng. Kh cần phấn son, cô vẫn toả sáng theo cách riêng.

“Cháo ngon kh?” – cô hỏi nhỏ.

bé gật đầu, đôi mắt ngập tràn tin tưởng và yên bình.

Lòng Trình Duy Thâm chợt trào lên một cảm giác lạ: vừa ấm áp, vừa khó chịu. chưa từng nghĩ... sẽ ghen với chính con trai vì được cô bằng ánh mắt đó.

“Trễ vậy mà còn chưa cho thằng bé ngủ ?” – lên tiếng, giọng trầm và khẽ khàng hơn thường ngày.

Nhã Lam giật , suýt làm rơi bát.

“À... xin lỗi. bé bảo đói bụng, sợ để đói thì kh ngủ được.”

“Lần sau báo với trước.”

“Vâng.”

Kh khí bỗng trở nên khác thường. Cô cúi đầu, đứng gần. Một giây, hai giây… một mùi hương lạ thoảng qua. Mùi sữa nóng hòa với mùi tóc cô – thứ hương khiến đàn từng trải như khựng lại.

“Cô biết kh, từ ngày cô đến, thằng bé chịu cười nhiều hơn.” – bỗng nói.

Nhã Lam ngẩng lên. Khoảnh khắc đó, đôi mắt cô chạm vào mắt – sâu thẳm, u tối, và... cực kỳ quyến rũ.

chỉ cố làm tốt c việc thôi ạ.”

“Cô làm quá tốt.” – khẽ cười.

Lần đầu tiên, nụ cười của đàn này kh mang vẻ lạnh nhạt. Nó làm tim cô lỡ mất một nhịp.

“Cô... vẫn chưa ăn tối?” – hỏi, mắt dừng lại nơi cổ tay nhỏ đang run nhẹ.

“À, chưa. định đợi bé ngủ ăn sau.”

“Vậy ăn cùng .”

“Gì cơ?” – cô mở to mắt.

kh nói hai lần.”

Bữa tối hôm đó, họ ngồi đối diện nhau nơi bàn dài. Cô ngại ngùng ăn ít, còn ... uống thêm một ly rượu đỏ – ều hiếm khi xảy ra.

“Cô tên đầy đủ là gì?”

“Ngô Nhã Lam.”

“Cái tên nghe dịu.” – lẩm bẩm, thêm – “Giống như chính cô vậy.”

Cô khựng lại, tim đập dồn dập.

Trình…”

“Gọi là Duy Thâm. Ở đây, cô là duy nhất kh muốn giữ khoảng cách.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngam-em-trong-man-dem/chuong-1.html.]

Bàn tay đặt lên mặt bàn, gần sát tay cô. Kh chạm. Nhưng hơi ấm như đang lan dần trong máu.

Lần đầu tiên cô th khó thở kh vì hồi hộp, mà vì ánh mắt đàn đối diện đang như muốn... nuốt trọn .

CHƯƠNG 3: Khi Khoảng Cách Kh Còn Là Khoảng Cách

Đêm đó trời mưa nhẹ. Giọt nước rơi lộp độp bên ô cửa kính, khiến kh gian trở nên tĩnh lặng một cách lạ lùng.

Nhã Lam dọn dẹp xong, định quay về phòng thì chợt nghe tiếng bước chân phía sau. Cô quay lại – là .

Trình Duy Thâm, trong chiếc áo sơ mi trắng đã tháo hai nút trên cùng, tay cầm ly rượu sóng sánh, ánh mắt uể oải nhưng sâu như đại dương. Cô lúng túng cúi chào:

... vẫn chưa ngủ ạ?”

“Kh ngủ được.”

Cô gật nhẹ, định bước sang hướng khác thì giọng trầm trầm vang lên:

“Ngồi với một chút.”

“Ơ... nghĩ…”

“Chỉ là uống một ly thôi.”

Cô kh biết tại lại đồng ý. lẽ là vì ánh mắt . Ánh mắt như ma lực, kéo cô lại gần... từng chút một.

Phòng khách chỉ tiếng mưa và tiếng ly va vào nhau. ngồi một đầu sofa, cô ngồi đầu bên kia, giữ một khoảng cách an toàn – ít nhất là trên bề mặt.

“Cô bao nhiêu tuổi ?”

“Hai mươi lăm.”

yêu chưa?”

Cô ho khẽ, hơi bất ngờ.

“Kh, chưa từng yêu ai.”

khẽ nhướn mày, ánh mắt thoáng d.a.o động.

kh tin.”

“Thật đ.” – cô mỉm cười. “ kh kiểu dễ mở lòng.”

“Vậy thì…” – nhấp một ngụm rượu, ánh như thiêu đốt – “ đầu tiên khiến cô th rung động, đúng kh?”

Cô sững . Trái tim như ngừng đập trong thoáng chốc.

... đang đùa à?”

“Kh.” – đứng dậy, bước từng bước chậm rãi đến gần. “ chưa từng đùa về cảm xúc của .”

Khoảnh khắc cúi xuống, hơi thở nóng ấm phả vào gò má cô, cô kh dám ngẩng đầu. Kh vì sợ… mà vì tim đang đập như trống trận.

Bàn tay đặt lên lưng sofa phía sau lưng cô, vây l kh gian. Kh động vào, nhưng cả cô như bị bao phủ.

Duy Thâm… nghĩ nên ngủ…”

“Đi .” – nói nhỏ, nhưng lại cúi sát tai cô. “Nếu kh muốn làm gì nhiều hơn.”

Giọng khàn khàn. Cô vùng dậy, nhưng tay nhẹ nhàng nắm l cổ tay cô – kh mạnh, kh thô bạo, chỉ đơn giản là... kh muốn bu.

“Đừng tránh nữa, Lam.”

. Mắt đỏ lên vì rượu, nhưng trong đó là một đàn đang vật lộn giữa cảm xúc và lý trí.

“Con trai cần …” – cô khẽ nói, như một lời nhắc nhở.

“Và … cũng cần em.”

Chữ “em” phát ra từ miệng làm cô chấn động. Trái tim cô co thắt lại.

Khoảnh khắc , cả hai đều biết: khoảng cách giữa họ – đã kh còn là khoảng cách.

Cô bước nh về phòng, đóng cửa lại. Nhưng bàn tay run nhẹ, và môi vẫn còn ẩm ướt – bởi hơi thở của một đàn kh thể chạm vào.

Còn , vẫn đứng giữa phòng khách, một tay siết chặt ly rượu, tay kia… vẫn còn lưu lại hơi ấm cổ tay cô.

cười khẽ, tự giễu:

sắp kh kìm được , Lam à…”


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...