Ngắm Em Trong Màn Đêm
Chương 14: Cuộc Gặp Âm Thầm
CHƯƠNG 14: Cuộc Gặp Âm Thầm
Sáng hôm sau, khi Duy Thâm bận họp với luật sư để chuẩn bị hồ sơ pháp lý, Nhã Lam lặng lẽ rời khỏi biệt thự.
Cô biết sẽ giận nếu phát hiện ra… nhưng cô kh thể ngồi yên.
Cô cảm th là lý do khiến mọi chuyện càng thêm phức tạp, và cô muốn tự đối diện với Giang Khuê – phụ nữ mà cô vốn dĩ kh bao giờ ý định "thay thế".
---
Quán café nhỏ giữa trung tâm thành phố, nơi Giang Khuê vẫn giữ dáng vẻ kiêu kỳ và lạnh lùng.
“Cô đến tìm ?” – Giang Khuê nhướng mày, cô gái nhỏ n trước mặt, đôi mắt đầy bình thản nhưng lại ánh lên tia khinh thường.
“Vâng. muốn nói chuyện riêng với chị… về Duy Thâm… và con trai chị.”
Giang Khuê cười nhạt:
“Cô nghĩ cô tư cách gì để nói với những ều đó?”
Nhã Lam hít một hơi sâu, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định:
“ chỉ mong chị đừng lôi con trai vào những chuyện lớn. Đứa trẻ… cần một mái ấm bình yên, dù nó sống với ai.”
Giang Khuê chống tay lên bàn, nghiêng đầu cô kỹ hơn:
“Thật nực cười… chính cô mới là kẻ khiến đứa trẻ này kh một gia đình trọn vẹn. Nếu kh cô chen vào, lẽ đã quay lại từ lâu.”
Nhã Lam siết chặt tay:
“ chưa từng muốn chen vào. Chị là mẹ ruột của bé, kh thể thay thế ều đó. Nhưng chị… đã lựa chọn rời từ trước.”
Câu nói khiến Giang Khuê thoáng cứng lại.
Ánh mắt cô ta tối sầm, nhưng nh lại nở nụ cười sắc lạnh:
“Vậy thì giờ chọn quay về.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Và nếu cô thật sự yêu Duy Thâm… thì cô nên chủ động rời . Khi kh còn cô, lẽ kh cần tr chấp nữa.”
Câu nói … như một nhát d.a.o đ.â.m sâu vào lòng Nhã Lam.
“Cô tưởng sẽ chọn cô nếu buộc đánh đổi ?” – Giang Khuê nhấn từng chữ. “ là mẹ đứa trẻ. kh quyền phủ nhận mối liên kết này.”
---
Nhã Lam đứng dậy, giọng run run nhưng ánh mắt đầy buồn bã:
“ kh muốn ai đau khổ.
Nhưng … cũng kh thể rời xa dễ dàng như chị nghĩ.”
Giang Khuê hơi nhướn mày, nhưng chưa kịp đáp lời thì ện thoại của Nhã Lam rung lên.
Trên màn hình hiện rõ: “Duy Thâm”.
Cô run tay bấm nghe, vừa áp ện thoại lên tai, giọng vang lên trầm khàn nhưng sắc lạnh:
“Em đang ở đâu?”
Nhã Lam nhắm mắt lại.
Cô biết sẽ giận. Biết sẽ tìm cô ngay lập tức.
Nhưng hơn cả, cô biết một ều… nếu để phát hiện cô tự ý tìm gặp Giang Khuê, khoảng cách giữa họ sẽ thêm một vết rạn khó lành.
---
Kết thúc cuộc gọi vội vã, Nhã Lam bước thật nh, bỏ lại Giang Khuê ngồi cười nhạt một .
“Ngây thơ thật đ…” – Giang Khuê thì thầm. “Cô nghĩ thể bảo vệ Duy Thâm ?”
---
Ở phía khác, Duy Thâm ném ện thoại lên ghế, ánh mắt tối sầm.
“Lam… em đừng làm sợ như thế này nữa.” – lẩm bẩm, bàn tay siết chặt, đôi mắt đỏ ngầu vì lo lắng
Chưa có bình luận nào cho chương này.