Ngắm Em Trong Màn Đêm
Chương 16: Bằng Chứng Bất Lợi
CHƯƠNG 16: Bằng Chứng Bất Lợi
Buổi sáng hôm , ánh nắng xuyên qua rèm cửa, phủ lên hai thân thể quấn l nhau trên chiếc giường rộng lớn.
Nhã Lam thức dậy trong vòng tay siết chặt của Duy Thâm. vẫn chưa tỉnh hẳn nhưng bàn tay đã lướt khẽ trên lưng cô, vuốt ve đầy yêu thương.
“Em tỉnh à?” – giọng khàn khàn vang lên bên tai.
“Vâng…” – cô khẽ gật đầu, đôi má vẫn còn ửng hồng sau đêm dài cháy bỏng.
cúi xuống, đặt một nụ hôn dịu dàng lên môi cô, ánh mắt mềm mại hiếm th:
“Ở yên đây… lát nữa dậy.”
Cô khẽ mỉm cười, vuốt tóc , cảm giác an toàn lan tỏa trong lồng ngực.
Nhưng kh khí ấm áp … bị phá vỡ chỉ vài phút sau khi ện thoại của Duy Thâm rung lên liên tục.
Trên màn hình hiện rõ: “Luật sư Khải”.
Duy Thâm nhíu mày, nhận cuộc gọi, giọng nghiêm túc ngay lập tức:
“Alo?”
Đầu dây bên kia vang lên giọng lo lắng:
“Trình tổng, Giang Khuê vừa nộp bằng chứng mới cho tòa… là những hình ảnh và video riêng tư quay lén và cô Nhã Lam trong biệt thự.
Cô ta cáo buộc ‘quan hệ kh đứng đắn’ với giúp việc ngay trong thời gian tr chấp nuôi con.”
Câu nói khiến Duy Thâm siết chặt ện thoại, ánh mắt tối sầm lại.
“Cụ thể là gì?” – giọng trầm xuống, lạnh lẽo đến đáng sợ.
“Là clip quay lại cảnh bế cô lên phòng trong đêm… và một số hình ảnh quá thân mật… Cô ta dùng nó để chứng minh môi trường sống ở biệt thự hiện tại ‘kh phù hợp’ cho trẻ nhỏ.”
---
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhã Lam đứng bên cạnh, kh nghe rõ nội dung cuộc gọi, nhưng sắc mặt thay đổi đủ để khiến tim cô co thắt lại.
tắt máy, thở dài, ngồi xuống mép giường, chống khuỷu tay lên đầu gối, hai bàn tay đan vào nhau, ánh mắt xuống sàn đầy căng thẳng.
“Chuyện gì vậy, Duy Thâm?” – cô nhẹ nhàng hỏi.
ngẩng lên cô, đôi mắt phức tạp:
“Giang Khuê vừa chơi một nước cờ bẩn… và lần này… cô ta nhắm thẳng vào em.”
---
Câu nói khiến Nhã Lam c.h.ế.t lặng.
“Em ?” – giọng cô run lên.
“Cô ta muốn chứng minh rằng em và quan hệ bất chính ngay khi em còn là bảo mẫu… để hạ uy tín của trước tòa.” – nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, ánh mắt kiên định:
“Lam, nghe …
Chuyện này kh lỗi của em. Em kh được tự trách .
đã lường trước được cô ta sẽ chơi bẩn… sẽ kh để cô ta thành c.”
---
Tim Nhã Lam đau nhói.
Cô tự hỏi: Liệu thật sự nên ở lại? Liệu sự tồn tại của cô đang là gánh nặng cho ?
Nhưng trước ánh mắt kiên định của , trước bàn tay siết chặt … cô lại chẳng thể rời thêm lần nào nữa.
“… sẽ tg chứ?” – cô khẽ hỏi, giọng run run.
Duy Thâm cúi xuống, hôn lên mu bàn tay cô, giọng trầm chắc nịch:
“ sẽ tg.
Và sẽ bảo vệ cả em và con… đến cùng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.