Ngắm Em Trong Màn Đêm
Chương 19: Yêu Em Giữa Cơn Mưa Quê
CHƯƠNG 19: Yêu Em Giữa Cơn Mưa Quê
Mưa vẫn rơi, nhưng kh còn lạnh nữa… vì hơi ấm từ vòng tay Duy Thâm bao trọn l cô.
Nhã Lam khẽ nói, giọng nghẹn ngào:
“ vào nhà … ướt hết …”
kh trả lời, chỉ bế cô bổng lên, bước nh qua bậc cửa, đặt cô xuống chiếc ghế gỗ đơn sơ, đôi mắt vẫn khóa chặt vào ánh mắt cô.
“Em biết kh, Lam…” – khàn giọng – “Chưa bao giờ cảm th mất kiểm soát thế này… đã ên lên khi kh th em đâu…”
Bàn tay nâng mặt cô, những ngón tay thô ráp lướt nhẹ trên làn da ướt đẫm, vuốt từng giọt mưa rơi khỏi má cô.
“ xin lỗi…” – thì thầm, cúi xuống… hôn cô thật sâu.
---
Nụ hôn kh còn là sự vội vàng, cũng kh còn cuồng nộ… mà là một sự chiếm hữu ngọt ngào, như để khẳng định:
"Em vẫn ở đây… đã tìm th em …"
Môi dán chặt môi cô, tay luồn qua tóc cô, kéo cô lại gần hơn… thật gần.
Hơi thở cô gấp gáp, đôi má đỏ bừng.
Lồng n.g.ự.c run lên khi bàn tay vuốt ve dọc sống lưng, kéo sát cơ thể cô vào lòng.
“Lam… cho đêm nay…” – thì thầm, giọng khàn đặc nhưng đầy yêu thương – “Đêm nay… chỉ và em thôi… kh ai thể xen vào.”
---
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bên ngoài, tiếng mưa tí tách trên mái ngói cũ.
Bên trong, đôi môi lướt trên da thịt cô, ấm nóng và dịu dàng, nhưng bàn tay lại kh hề che giấu sự tham lam chiếm hữu.
yêu cô… từng chút một.
Váy ngủ rơi xuống, lộ ra làn da mềm mại dưới ánh đèn dầu mờ ảo.
nhẹ nhàng vuốt ve bờ vai gầy, nụ hôn nóng rực di chuyển xuống cổ, lướt dọc theo xương quai x khiến cô run lên từng nhịp.
“Đừng nghĩ gì hết… chỉ cần ở đây với … đêm nay…” – thì thầm.
---
Khi cơ thể nhập vào, cô khẽ rên lên nhưng ánh mắt lại ngập tràn yêu thương.
Mỗi nhịp di chuyển của đều chậm rãi, dịu dàng nhưng sâu đến tận cùng… như muốn khắc ghi cô thành vết tích trong tim.
Bên tai cô là tiếng gọi tên cô đứt quãng, đầy nỗi nhớ và khao khát dồn nén suốt bao ngày qua.
“Lam… em là của … mãi mãi…”
“Duy Thâm… em… em cũng yêu …”
---
Khi tất cả lắng xuống, kéo cô vào lòng, vuốt mái tóc rối bời, nhẹ nhàng hôn lên trán:
“Ngày mai… đưa em trở về… kh ai quyền ngăn cản nữa. Kể cả Giang Khuê, kể cả tòa án… cũng sẽ bảo vệ em.”
Cô khẽ gật đầu, vòng tay ôm siết l … lần đầu tiên từ khi bỏ , cô th thật sự được yêu thương, thật sự được giữ chặt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.