Ngắm Em Trong Màn Đêm
Chương 5: Ánh Mắt Chiếm Hữu
Buổi chiều hôm , Nhã Lam tr thủ đưa bé con của Trình Duy Thâm ra vườn dạo chơi.
Gió nhẹ, nắng vàng, khung cảnh như bình yên tuyệt đối.
Nhưng kh, đứng từ ban c tầng hai, Duy Thâm lại chẳng cảm th yên bình chút nào.
quan sát cô – phụ nữ khiến mất kiểm soát mỗi đêm… giờ đây đang cười tươi, ánh mắt dịu dàng như ánh mặt trời, nhưng lại trao cho một khác.
Là quản gia mới – trai trẻ, cao ráo, lịch sự, đang cúi nhặt quả bóng đưa cho bé và tiện thể… cười thân thiện với Nhã Lam.
Ánh mắt , nụ cười … khiến lòng Trình Duy Thâm nóng ran.
vốn ghét cảm giác bị mất kiểm soát, ghét sự khó chịu khi th cô thân mật dù chỉ là một câu nói xã giao với đàn khác.
Ly rượu trên tay khẽ nghiêng, nhưng vẫn đứng im, ánh mắt tối lại, môi mím chặt.
Tối hôm đó, khi Nhã Lam vừa đặt con trai ngủ xong, cô bước ra khỏi phòng thì đã th đứng tựa lưng vào tường hành lang, tay đút túi quần, ánh thẳng tắp vào cô.
“… lại ở đây?” – cô hơi bối rối.
Duy Thâm tiến một bước, kh nói gì, chỉ cô lâu.
đột ngột kéo cô sát vào lòng, siết chặt đến mức cô kh thể động đậy.
“Chiều nay em cười với ta nhiều.” – giọng trầm hẳn, hơi thở nóng rực phả bên tai cô.
“… để ý ?” – cô ngạc nhiên hỏi.
“Em nghĩ kh th ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngam-em-trong-man-dem/chuong-5--mat-chiem-huu.html.]
“Chỉ là trò chuyện thôi…” – cô giải thích, nhưng tim đập nh hơn khi bàn tay trượt dọc lưng cô, siết l eo.
“ kh thích.” – khẽ nói, giọng khàn đặc. “Từ nay đừng cười như thế với ai khác. Đừng ai bằng đôi mắt dịu dàng đó… ngoài .”
Khoảnh khắc , cô chưa kịp phản ứng thì đã cúi xuống, môi phủ lên môi cô một nụ hôn chiếm hữu đầy khao khát.
Kh dịu dàng… mà là tham lam, sâu và đầy ham muốn.
ép cô lùi dần về phía tường, hai tay giữ chặt l gương mặt cô, nhấn nhá từng cái hôn như để tuyên bố:
“Em là của . Duy nhất của .”
Nhã Lam rên nhẹ khi luồn một tay ra sau gáy, một tay trượt xuống h cô, khiến khoảng cách giữa hai biến mất hoàn toàn.
“Duy Thâm…” – cô run giọng, nhưng kh đẩy ra.
“Gọi tên … chỉ em mới quyền.” – thì thầm, hôn xuống cổ cô, để lại những dấu vết mờ ám.
Từng đợt sóng cảm xúc dâng trào, cô mềm nhũn trong vòng tay .
“ đang ghen… đúng kh?” – cô khẽ hỏi, giọng pha lẫn run rẩy và ngọt ngào.
“.” – gằn giọng, kh hề phủ nhận. “Và muốn em nhớ ều này… em là của .”
Đêm , Duy Thâm kh để cô về phòng .
ôm cô ngay tại phòng khách, trên ghế sofa dài – nơi chỉ còn bóng tối, tiếng thở dốc và những tiếng rên rỉ ngọt ngào vang lên.
yêu cô một cách cuồng nhiệt – kh chỉ vì khao khát, mà vì cơn ghen đã khiến kh thể kiềm chế thêm nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.