Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 115: Bữa Tối Không Ấm Áp - 1
- nghe đây Mỹ Trân.
- Tấn Phong, … còn giận em ? – cắn c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, hỏi nhỏ.
- Kh. kh giận em. Tay chân em thế nào , tự chăm sóc được kh? định nhờ mẹ …
- Em ổn. đừng phiền bác, cũng đừng nói kẻo Ánh Tuyết lo. Em sẽ nghỉ phép mười ba ngày.
- Ừ. Cứ nghỉ ngơi cho khỏe hẳn. làm cả đời chứ đâu làm ngày một, ngày hai.
Chần chừ vài giây, đánh bạo nói cho Tấn Phong biết việc Hoàng Thiên đã đến nhà chất vấn và đồng thời cũng hỏi han về chuyện tìm Hoàng Thiên.
Kết quả, Tấn Phong kh hề giấu giếm mà thừa nhận rằng đã đánh Hoàng Thiên ngay tại văn phòng làm việc và nói cho vị sếp khó ưa của biết rằng vì cứu ta mà bị gãy gần hết các ngón tay.
- biết em sẽ kh nghỉ việc ở đó nên mới làm như vậy. Dù gì em cũng từng bất chấp tính mạng cứu ta, chắc c ta sẽ kh làm khó em khi biết ều đó. Em yên tâm, chỉ nói những gì nên nói, kh đả động tới đã khuất.
Vậy là yên tâm . Tấn Phong kh hề tiết lộ chuyện bà Ngọc Minh buộc rời xa con trai bà.
Tấm lòng của mẹ luôn như vậy, thể hiểu và kh trách bà, cũng kh muốn trách bà.
Tuy Hoàng Thiên kh con trai ruột nhưng giây phút , bà đã chọn nhường cơ hội sống cho , chứng tỏ bà thương thật lòng.
- Hoàng Thiên nán lại lâu kh?
- À, kh. Em bảo mệt đuổi về. Về lâu .
Đành nói dối thôi, nếu biết Hoàng Thiên đang nằm dài ở trước nhà và ngủ say thì Tấn Phong sẽ lao tới ngay lập tức.
kh muốn hai họ giáp mặt nhau. kh muốn một trận chiến xảy ra ở đây. cần sự yên bình.
Tấn Phong của sẽ kh thể biết rằng những lời nói đã khiến cho Hoàng Thiên bật lên tiếng đề nghị quay lại với , cùng tiếp tục yêu đương.
Việc cứu Hoàng Thiên chẳng khiến cảm kích mà còn bu lời oán trách. Thế nên, mới lo. Thế nên, mới kh biết lời đề nghị kia của mang theo âm mưu, ý đồ gì.
- Nhưng mà… bị thương kh?
- kh . ta kh đánh trả.
Hóa ra là vậy. Hoàng Thiên thế mà kh đánh trả ư? Câu trả lời của Tấn Phong đã đem hết những lo lắng đang đặt nơi sang Hoàng Thiên hết thảy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-115-bua-toi-khong-am-ap-1.html.]
- Tấn Phong, em sẽ chỉ làm đến khi hết hợp đồng thôi. Một năm, chính xác là một năm nữa, em sẽ rời khỏi đó và về với .
Khi nói ra câu này, đã suy nghĩ kỹ. cũng chỉ là phái yếu, dù mạnh mẽ thế nào thì cũng kh đàn .
Hoàng Thiên và vốn dĩ kh thể nào chung đường. Còn về Tấn Phong, tốt với như vậy, quan tâm, lo lắng cho nhiều như vậy, dang tay đón mọi lúc.
Thôi thì mãi cũng mỏi mệt, chấp nhận quay về bên Tấn Phong, cùng thực hiện giấc mơ của cả hai.
Chuyện tình cảm lứa đôi, sẽ thuận theo tự nhiên. sẽ cho , cho thêm một cơ hội.
vẻ Tấn Phong hạnh phúc khi nghe ều này. Tiếng cười nhẹ nhàng vui vẻ rơi vào tai , thành c xóa tan những lắng lo vụn vặt.
- Tiếc thật, nếu đang ở thành phố thì sẽ chạy đến nhà em ngay đ. đang c tác dưới Vũng Tàu , chiều mai mới về được.
- Vậy nhớ mua cua lớn về nhé. Em sẽ gọi Ánh Tuyết sang chơi.
Mải líu ríu trò chuyện, cười đùa cùng Tấn Phong nên nào hay tình cũ đã thức dậy từ bao giờ và đang đứng kho tay, tựa lưng ngay sát mép cửa.
Chỉ biết khi cuộc gọi kết thúc và toan nhảy khỏi giường để ăn cơm thì Hoàng Thiên đã đứng đó . Nét mặt buồn mênh mang, đôi ánh như hờn, như oán.
- … dậy ? hết đau đầu chưa? – nh chòng rời khỏi giường, lí nhí hỏi.
- Đỡ . Nhà em gì ăn kh? hơi xót ruột.
- cơm.
Dứt lời, liền bước nh, lướt qua , chui vào bếp, thoăn thoắt hâm nóng c chua dọn cơm.
Cá lóc trong c được vớt ra dĩa để chấm với nước mắm mặn. Vì chỉ một nên nấu thế cho tiện và gọn, kh cầu kỳ nhiều món như cái thời làm giúp việc cho nhà Hoàng Thiên.
- chỉ nấu mỗi món này thôi.
- Ừ, kh . ăn là may mắn .
Cái tên này mở miệng ra nói cứ như ta là nghèo, cơ nhỡ được bố thí cho bữa cơm vậy.
Cũng may là kẻ giàu . Nếu gia cảnh tơi tả như , hẳn lúc ăn như hổ đói thế này, sẽ thương hại mà khóc ngất.
Cơ mà nếu nghèo ngay từ đầu thì đâu xa . sẽ ôm l , ăn mắm ăn muối sống qua ngày cũng được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.