Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Anh Trưởng Thành

Chương 119: Du Lịch - 1

Chương trước Chương sau

Sau hơn hai tiếng bay trên bầu trời, chiếc máy bay hạ cánh xuống sân bay Nội Bài.

cũng kh ngờ là Hoàng Thuận ngủ mê man trong suốt ngần thời gian, tận khi gần hạ cánh thì mới tỉnh giấc.

Thật lòng, chút áy náy. Nếu c ty cho du lịch m tỉnh gần thì chúng sẽ di chuyển bằng xe, ít tốn kém chi phí hơn nhiều.

Đi xa thế này đương nhiên dùng máy bay, nếu mua vé tàu, ngồi suốt ba mươi tiếng, tới nơi chắc ai cũng mềm oặt, la lết, sức đâu nữa mà chơi mà nhảy.

Giải trí, thư giãn để về làm việc cho năng suất đâu kh th lại nhập viện truyền nước cả đám thì tiêu tùng.

- Mỹ Trân à, em vứt sếp một cùng của sếp ? – Chị Hoa níu lại, hỏi nhỏ.

- Sếp? Sếp nào ạ? – đần mặt ra, ngơ ngác chị.

- Trời ơi, con bé này, giám đốc của phòng kinh do đ.

Theo ánh mắt chị, nhận ra đàn đứng cách một khoảng kh xa chính là Hoàng Thiên.

cố chấp kh chấp nhận sự thật này, chớp mắt mười lần thì đó vẫn là . Vẫn áo sơ mi trắng tinh và quần tây đen. Bộ trang phục đơn giản nhưng đắt đỏ và hút hồn kẻ khác.

Hóa ra lừa . th như con cừu non ngu ngốc, luôn bị con sói là kiểm soát.

Đoàn du lịch nh chóng di chuyển ra bên ngoài để lên xe, tiếp tục lên tỉnh Yên Bái.

Rút kinh nghiệm xương máu, chẳng dại gì mà lên trước, chờ khi Hoàng Thuận và Hoàng Thiên rồng rắn cùng m nhân viên cấp cao lên một chiếc xe , mới trà trộn vào tốp nhân viên của các phòng ban khác để lên chiếc xe còn lại.

- Ôi, kh đủ chỗ . – Một chị gái kêu lên.

Cả xe xôn xao trước ngó sau nhưng chị phó đoàn khẳng định chắc nịch rằng đã tính toán và đặt xe đủ chỗ, kh dư kh thiếu một ghế.

Kết quả, sau khi chị nhảy xuống xe và chạy sang các xe khác kiểm tra một vòng thì được gọi đứng lên.

- Ôi trời, Mỹ Trân à, sếp với m nhân viên cấp cao chiếc xe đỏ . Mau sang đó em, bên trống đúng một chỗ dành cho em.

Miệng nói, tay nh chóng vươn ra, chị phó đoàn tóm l kéo về phía cửa xe.

th thật thảm hại, cái chỗ ngồi thôi cũng kh giữ được. kh muốn du lịch nữa, muốn về nhà.

biến thành nhân viên cấp cao từ bao giờ vậy kìa? Pha trà, rót nước và tò tò theo đuôi Hoàng Thiên thì là nhân viên cấp cao à?

Khoảnh khắc bước lên chiếc xe dành cho sếp và nhân viên cấp cao, khẳng định là vũ trụ đang chống đối .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-119-du-lich-1.html.]

Hai vị sếp to nhất của c ty Phú Long. À kh, nói là lớn thứ hai của tập đoàn Hana thì chính xác hơn. Họ đang ngồi ở băng ghế cuối thay vì ngồi ở m cái ghế đôi phía trên.

Và chỗ trống duy nhất là giữa Hoàng Thiên và một nhân viên nữ. tự hỏi cô gái kia kh chuyển qua ngồi sát nhỉ? Như vậy, ít ra cũng cách được một khoảng.

- Mỹ Trân. – Hoàng Thuận đưa tay lên vẫy gọi .

- Vâng.

ngoan ngoãn tiến lại và ngồi cạnh Hoàng Thiên. Hương bạc hà từ và mùi hương gỗ đàn từ Hoàng Thuận vô cùng dễ chịu nhưng trong tình huống này thì lại cảm th ép tim vô cùng.

- Chào giám đốc. – hé miệng, chào l lệ.

- Ừ. Chào em. – Hoàng Thiên đáp khẽ.

Chiếc xe từ từ chuyển bánh, hướng ra phía cao tốc.

kh tìm th cho tư thế nào thoải mái cả. Cánh tay Hoàng Thiên chẳng biết vô tình hay cố ý mà cứ cọ vào . cảm giác như đang sàm sỡ .

- Hoàng Thuận, đổi chỗ cho em được kh? Em… em thích ngồi gần cửa sổ. – rướn cổ qua, xin xỏ.

- Ừ, được chứ.

Hoàng Thuận vui vẻ nhận lời đứng lên.

mau mắn xách ba lô vọt sang chỗ . Thế nhưng, gì đó sai sai thì . Kẻ ngồi cạnh vẫn là Hoàng Thiên, tình cũ kh rủ cũng tới của .

đổi chỗ ý nghĩa gì vậy chứ? Nhưng thôi, dù thì khi sấn vào , vẫn né sang bên này được, còn phía bên kia, kh dám động đậy vì sợ phiền cô nhân viên nữ.

Đâu chừng năm phút sau, bỗng bàn tay luồn ra sau lưng . nh, cánh tay Hoàng Thiên đã ôm trọn nửa . đã sai khi cho rằng ở chốn đ thì sẽ an toàn trước .

dùng ánh mắt ra hiệu cho thu tay lại nhưng kh những kh bu mà còn siết chặt hơn.

Trên đôi môi mỏng bạc tình kia là nụ cười mỉm, tr đáng sợ, chẳng quyến rũ tẹo nào.

Đang đấu mắt thì bỗng chiếc xe bẻ lái đột ngột. ngã tựa vào cửa kính xe, Hoàng Thiên cũng nhào theo.

Mọi thứ diễn ra quá nh nên kh kịp tránh nụ hôn bất đắc dĩ từ . Lần đầu sau hai năm xa cách, chúng nụ hôn môi.

- Giám đốc. ngồi thẳng lên . – dùng sức đẩy Hoàng Thiên ra.

Khốn khổ cho . vừa rời ra được chút xíu thì cái xe c.h.ế.t tiệt lại bẻ lái tiếp. Và lần này là hướng ngược lại, hại nháo nhào sang phía .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...