Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Anh Trưởng Thành

Chương 12: Bản Tính Khó Dời - 2

Chương trước Chương sau

Môi mím chặt, cảm giác bao nhiêu m.á.u trong cơ thể đều dồn hết lên mặt .

ta thể nói là ham ăn ham uống chứ? nấu nướng lau chùi, dọn rửa mệt đến bở hơi tai, nào thời gian mà đọc chữ. Bên ngoài nhãn in hình cam, quýt nên cứ ngỡ đó là nước ngọt. Cơ mà uống nó ngon ngọt lắm, chẳng cay nồng gì thì mà say đến mức bí tỉ thế nhỉ?

- Em thích gì vậy Mỹ Trân? Cuối tuần này sang Mỹ sẽ mua cho em.

đột ngột lên tiếng khiến m.á.u trên mặt chảy ngược xuống toàn cơ thể. Suýt chút nữa đã quên béng việc sang Mỹ thăm nội. Cũng thể là sẽ nhân dịp này tán tỉnh cô siêu mẫu Hellen.

nhớ m tháng trước, mẹ cũng hối thúc sang đó nhưng cứ lần lữa mãi, l cớ bận bịu c việc thì sức khỏe đang kh được tốt để từ chối.

- Chẳng thích gì cả.

- lại vậy? Em thích gì cứ nói. Cái thân trai tráng này còn cho em được thì chẳng tiếc gì với em đâu.

Cái gã trai này nói nói lại cũng quay về chuyện đó. nghĩ bà Ngọc Minh nên sớm cưới vợ cho con trai để chữa cái bệnh này cho .

Kh biết trong lúc tập trung ều hành ngân hàng SunshineBank thì bị những ý nghĩ kh đứng đắn đó chi phối hay kh chứ th mỗi lần mở miệng ra nói chuyện với thì toàn mấp mé gợi nhắc này nọ.

Chắc bảy năm sau sẽ biến thành một con ên nếu như kh chịu l vợ.

- muốn nhẫn kim cương. Một viên kim cương thật lớn. – kho tay, ung dung đưa ra câu trả lời.

- Kh vấn đề gì. - nhún vai, gật đầu.

chủ lại tặng nhẫn kim cương cho ô sin ư? cá là Hoàng Thiên bị Minh Chính đánh trúng đầu . Thôi thì để xem sẽ bỏ tiền ra mua cho viên kim cương lớn cỡ nào. cũng muốn đánh cược với bản thân một lần.

Cho dẫu Hoàng Thiên giàu và hào phòng đến đâu thì cũng sẽ kh tùy tiện tặng nhẫn kim cương đắt giá cho đâu nhỉ? Trừ phi thật sự chiếm một vị trí quan trọng nào đó trong lòng .

[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]

Nếu nhớ kh lầm thì những cô gái từng cặp kè Hoàng Thiên chỉ nhận được những món quà kiểu như đồng hồ, lắc tay, lắc chân, dây chuyền, hoa tai từ mà thôi, chưa th ai khoe nhẫn kim cương tặng bao giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-12-ban-tinh-kho-doi-2.html.]

- mong chờ đ. Ngủ ngon nhé chủ.

nháy mắt, tặng cho một nụ hôn gió nh chân chạy khỏi phòng. Đây là lần đầu dám trêu ngươi đ. Ai bảo hay ghẹo làm gì.

Từ lúc mất đời con gái vào tay , cảm th tương lai mờ mịt hẳn, đôi lúc, muốn nổi loạn để giải tỏa phần nào căng thẳng. Cái bóng ma tâm lý vẫn đang đeo bám từng đêm. lẽ mất một quãng thời gian để quên tất cả.

Về phòng, kéo ngăn bàn, l ảnh ba mẹ ra ngắm nghía hồi lâu mới leo lên giường, trùm chăn, nhắm mắt.

Cho dẫu xảy ra chuyện tồi tệ hơn thì vẫn vui vẻ mà sống, kh muốn khiến ba mẹ đau lòng. mạnh mẽ mà, chỉ sợ thằn lằn, gián, chuột và sâu thôi.

Đang mơ màng, sắp chìm vào giấc ngủ thì bỗng tiếng gõ khẽ vọng đến. liền tung chăn, mặc áo khoác vào và rón rén tiến lại gần cửa, lóng tai nghe.

- Mỹ Trân, em ngủ chưa? nhờ chút. – Giọng Hoàng Thiên lọt qua khe hở, chui tọt vào tai , hóa thành thứ âm th mờ ám.

bực dọc mở cửa, thò đầu ra . đứng đó, trên tay là chai dầu và một đồng bạc. Qua ánh sáng mờ mờ phát ra từ chiếc đèn bàn hắt tới, th sắc mặt kh tốt. lẽ bị trúng gió thì .

- vậy?

- Kh biết nữa, tự nhiên uống xong ly sữa thì mệt quá. Cứ tưởng sẽ kh nên ban nãy kh nói với em, giờ thì càng lúc càng mệt.

- vào trong .

lùi lại, nhường lối cho Hoàng Thiên bước vào đón l chai dầu cùng đồng xu bạc trên tay . Nếu nhớ kh lầm thì chỉ mới cạo gió cho một lần duy nhất, đó là lần tiếp m quan chức lớn trong chính phủ.

Hôm đó về muộn, mướn tài xế, xuống xe thì chân nọ đá chân kia, nôn thốc nôn tháo, than rằng tức ngực, khó thở.

Trong khi bà Ngọc Minh cuống lên, đòi mang đến bệnh viện thì đè đầu ra, cạo hết tím ngắt. Ấy vậy mà sau đó vài phút, bảo đỡ nhiều, còn cười tít mắt, ôm l cám ơn rối rít.

- cởi áo luôn cho em dễ cạo nhé.

Lời vừa dứt thì chiếc áo thun trắng cũng dần dà rời khỏi . Th khó khăn kéo nó, liền nh tay phụ giúp.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...