Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 121: Du Lịch – 3
Vì th Hoàng Thiên chẳng ưa gì Hoàng Thuận, hay tách rời khỏi trai này nên mới cố tình sát Hoàng Thuận để kh cơ hội gần .
đoán vị trí ngồi trên xe ban nãy là do Hoàng Thuận cố tình ngồi cạnh Hoàng Thiên, hoặc là ngồi theo sự sắp xếp.
- Hoàng Thuận, cây gì kia? – reo lên khi th những quả chín mọng dọc hai bên đường.
- À, cây gì lạ vậy nhỉ? – Hoàng Thuận đần mặt ra, hỏi ngược lại .
- Là cây mâm xôi rừng.
- Ăn được kh nhỉ?
quay đầu, tiện miệng hỏi cái vừa trả lời nhưng lưỡi như ng lại khi nhận ra là sếp , Hoàng Thiên.
Kh cuối đoàn ? vọt lên đây từ bao giờ vậy? đã chen lấn bao nhiêu để luồn lách lên đây vậy?
- Em muốn ăn kh? hái cho em. – Hoàng Thiên dịu dàng cất tiếng.
- Ăn… ăn…
Cái gì vậy hả trời? Đầu lắc lia lịa mà miệng nó đòi ăn là ? Hệ thần kinh của đang bị rối loạn ư? Điều khiển lung tung vậy.
Hoàng Thuận kéo dạt sang một bên, nhường chỗ cho những khác bước tiếp, còn Hoàng Thiên thì nh chân hái trái cho .
một số cũng bị yêu mè nheo, bắt hái trái. cảm giác như là một trong số những cô gái kia vậy.
- Cho em. – Hoàng Thiên xòe bàn tay ra, đưa đến trước mặt .
lẽ m.á.u đang dồn lên mặt nên cảm giác mặt nóng bừng bừng.
Nh như chớp, hốt l hốt để, chẳng chừa cho trái nào gấp gáp quay , quên cả việc nói câu cám ơn.
- Em cưng thư ký riêng quá nhỉ?
- Tất nhiên . Làm được việc mà.
Bước chân mỗi lúc một nh, chẳng m chốc mà bỏ xa hai em họ sau khi nghe được những lời trò chuyện đó.
Hoàng Thuận đã nhận ra ều bất thường trong mối quan hệ giữa chúng ư?
Cũng thôi, Hoàng Thiên cứ thể hiện thái quá như thế thì con nít ba tuổi nó cũng nhận ra chứ đừng nói tới một từng trải như thái tử Hana.
Qua hết ba tiếng đồng hồ nữa thì vùng thung lũng đẹp như tr hiện ra trước mắt. Bao la và x ngát là tất cả những từ thể dùng để diễn tả.
Nơi đây hoàn toàn kh nhà cửa, chỉ vài cái lán nhỏ được dân dựng lên để chăn bò. Xung qu được bao bọc bởi những ngọn đồi cũng phủ một màu x.
Hoàng hôn bu xuống, tô hồng những cuộn mây lớn và vẻ như cũng nhuộm hồng cả thung lũng. Khoảnh khắc này, th chốn này đâu khác gì tiên cảnh. Những chiếc lều trắng đã được dựng lên từ bao giờ, trên mỗi chiếc lều đều dán tên, chúng cứ thế mà tự tìm chui vào, cất đồ đạc.
Vì phân khu theo thứ tự từng phòng ban nên ai cũng nh chóng tìm ra lều của .
cho trái mâm xôi cuối cùng vô miệng lôi chiếc gối nhỏ và chiếc mền ra, đặt gọn lên đầu nằm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-121-du-lich-3.html.]
Họ chỉ chuẩn bị chiếu cho chúng , gối mền thì tự mang theo. cảm giác như đang quay về tuổi thơ, thuở còn làm nhà chòi, chui vào đ trú mưa cùng chúng bạn, mặc ba mẹ réo gọi cũng nhất quyết kh vào nhà.
- Chào em yêu dấu, chúng ta là hàng xóm .
Hoàng Thiên đột ngột ló đầu vào cửa lều khiến suýt ngất tại chỗ.
Ai thèm làm hàng xóm của chứ? Nếu như thể, muốn đổi xuống cái lều cuối, cách xa cái lều đầu tiên của .
- làm gì vậy? Mau về chỗ của . định khiến cho mọi nghi ngờ chúng ta quan hệ mờ ám à? – cố nói nhỏ nhưng mắt thì trợn trừng để thị uy với cái gã đẹp trai đang bò hết nửa vào trong lều của .
Trái ngược với sự lo lắng tột độ của , Hoàng Thiên cứ bày ra vẻ mặt hớn hở.
cứ nửa trong nửa ngoài, kh vào luôn mà cũng kh trở ra. Cứ cái đà này mà bị ai đó phát hiện thì chắc c.h.ế.t mất, nhất là Hoàng Thuận.
Cảm giác bất an xâm chiếm toàn cơ thể, vội vàng bò ra, xung qu.
Thế , ngay khi vừa chuyển hướng sang bên thì th cái chân của chị nhân viên phòng vừa nhô ra khỏi cửa lều, đang xỏ vào chiếc dép.
Tình huống vô cùng cấp bách nên kh thể làm gì khác hơn. Thế là lôi cổ Hoàng Thiên lọt vào trong, sau đó kéo khóa lại.
Ừ thì, cứ cho cưng thư ký riêng vì làm được việc . thể hái mâm xôi cho . Nhưng kh thể để cho mọi th cái tình huống mờ ám này.
Chúng đang chơi, chẳng hồ sơ ký tá gì trong lều cả.
- Ngồi im. – đưa tay lên miệng, ra dấu.
gật đầu, ngồi im lìm, ngoan như cún con, mắt mở to long l.
chẳng th dễ thương tẹo nào, chỉ muốn đ.ấ.m cho một phát vào mặt.
Qua một lúc sau, khi tiếng còi tập hợp vang lên, mới rón rén kéo khóa lều, lú đầu ra, ngó một lượt.
Lúc c c dãy lều này đã kh còn , mới quay đầu, toan gọi .
- … gì vậy?
hốt hoảng lao tới gần chiếc ba lô, nhặt chiếc áo n.g.ự.c nhét vào. Chết thật, hẳn là ban nãy lôi gối mền ra, bất cẩn làm rơi đây mà.
Nếu là hai năm trước, khi chúng còn mặn nồng trong mối quan hệ yêu đương, sẽ kh ngại. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác .
- th bình thường mà, em cuống lên làm gì chứ? – Hoàng Thiên cười hiền, bu một câu tỉnh bơ.
- , ngày nào chẳng th. th bình thường là đúng thôi.
- Em ý gì? – chau mày, nụ cười vụt tắt trong phút chốc.
- th minh mà. Tự hiểu ha.
Dứt lời, chui ra khỏi lều, chạy đến chỗ tập hợp, bỏ mặc Hoàng Thiên ngồi trong đó. Nếu thích ngồi trong lều thì cứ cho ngồi. Ngồi chán thì tự bò ra.
Chẳng lẽ muốn nói thẳng ra rằng thường xuyên th áo n.g.ự.c của Hellen hay ? Tự hiểu chứ.
Còn bày trò giả ngu ngơ, ngây thơ trước mặt . Đáng ghét.
Chưa có bình luận nào cho chương này.