Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 141: Ánh Sáng Và Bóng Tối - 2
Giọng nói trầm ấm của đàn lọt vào tai chẳng khác nào tiếng sét đánh giữa trời quang. Hoàng Thiên sắp đính hôn cùng Hellen ?
bị gì thế này? Kh biết trước ? Chuyện họ đã bên nhau trong suốt hai năm qua là ều đã biết mà.
Nếu đã quyết định như vậy thì còn nói những lời yêu thương và thể hiện hành động quan tâm, chiều chuộng với . Hóa ra, đang trả thù . Chính xác là đang trả thù .
còn nghĩ thật ác khi suy nghĩ kh tốt về . Những tấm ảnh đó là cố tình bày biện lên bàn cho th ?
nghi ngờ chuyện trong rừng cũng nằm trong kế hoạch của . biết rõ còn yêu , quan tâm và nhất định sẽ quay lại để đưa thuốc cho . Qua một màn sinh tử, l trọn niềm tin của .
- Mỹ Trân, em vậy? mặt em tái mét vậy? – Hoàng Thuận lo lắng hỏi.
- À, chắc ban nãy em ăn nhiều ớt quá nên bao tử biểu tình. – vội nói dối.
- Sau này ăn ít ớt thôi. cũng thích ớt lắm nhưng kiêng bớt đ.
- Vâng, lát vào c ty, em uống gói thuốc là ổn.
Chúng rời khỏi quán, băng qua đường. như kẻ mộng du. Nếu kh Hoàng Thuận nắm l tay , hẳn cũng kh biết sẽ đâu nữa.
Giữa dòng xe cộ đ đúc và dù bàn tay đang nằm trong bàn tay to, ấm áp của nhưng th bản thân thật lạc lõng, như thể đang đứng một trên đỉnh núi cao, giữa bốn bề gió thổi.
- Em bấm thẻ nhé, lên lầu trước đây.
sực tỉnh, gật đầu vâng dạ đặt ngón trỏ vào máy bấm thẻ. đến lần thứ năm mới thành c vì tay cứ run rẩy, máy kh nhận diện được vân tay.
Lúc vào đến phòng kinh do thì chỉ còn mỗi chỗ làm việc của là trống. Hôm nay, trễ nhất phòng.
Vừa mở máy tính lên, nhận được tin n từ một khách hàng cũ, ta nói muốn mua một căn hộ làm quà tặng cho vợ sắp cưới và hẹn gặp mặt để bàn bạc.
lẽ vũ trụ nghe tiếng lòng của , biết cần ra ngoài, kh muốn ngồi trước tầm mắt của Hoàng Thiên nên khiến xui thế đ.
Tuy là tặng nhà cho thương nhưng túi tiền của ta cũng eo hẹp, thành thử ngỏ ý nhờ tư vấn những căn hộ giá tầm hai tỷ đổ lại thôi.
Đang lục lọi các tài liệu của những căn hộ mức giá trung bình thì âm báo tin n vang lên.
Liếc th gởi là Hoàng Thiên, bất giác đưa mắt vào phòng . Vẫn là cái bộ dạng thong dong .
Chắc kh ngờ Hoàng Thuận lại đem hết chuyện riêng tư của kể cho nghe nên tr vẫn tự tin lắm, như kiểu ngồi chờ con mồi đáng thương là dần dà sa vào bẫy tình ái này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-141--sang-va-bong-toi-2.html.]
Dòng tin n là kêu vào phòng .
đang bất ổn thế này, vào đó kh khéo năm phút sau lại khiến cái phòng nổ tung mất.
Thế là, nh chóng soạn tin trả lời, bảo rằng khách hàng đang đợi ở quán cà phê chờ tư vấn, gấp.
Tin gửi chưa lâu thì chu ện thoại bàn réo vang. Th Hoàng Thiên đang cầm ện thoại là biết gọi chứ chẳng ai khác.
- Vào một chút thôi, nếu cần, lái xe đưa em gặp họ còn kịp. – cất tiếng ngay khi vừa nhấc máy.
Kết quả, một phút sau, đứng trước mặt Hoàng Thiên. trước đây kh biết giỏi diễn xuất thế nhỉ?
tham gia đóng phim được đ, sẽ qua vòng casting trong một phút ba mươi giây.
Sau khi c chiếu, sẽ nhận được giải nam diễn viên xuất sắc dù cho đóng vai phụ hay vai chính.
À quên, những mối tình che mắt nội , đều diễn xuất sắc, là hồ đồ, quên mất chuyện này.
- Em mệt ? Mặt em…
nh chóng gạt tay Hoàng Thiên ra khỏi trán và lùi lại. Cũng may, ngay khi vào thì đã kéo màn xuống nên chẳng ai th cảnh tượng này.
- Giám đốc việc gì cần sai bảo thì nói ạ. ngay bây giờ.
- Em còn giận chuyện ghi hình ? kh cố ý quay em đâu, chỉ hy hữu là em vào phòng và chỉ muốn trêu em một chút thôi. xóa , nói thật đ.
- Nếu chỉ vì những chuyện riêng tư này thì xin phép. Còn nếu giám đốc việc muốn giao cho thì cứ gởi qua tin n hoặc email ạ. xin phép.
Dứt lời, liền quay lưng, bước thật nh về phía cửa.
Trêu ? kh nói luôn là đang lừa . Đồ khốn nạn.
biết bị tổn thương cả tinh thần và thể xác. biết đã giành giật sự sống từng giây từng phút với tử thần.
Nếu hận , dùng c việc để làm khó , dằn vặt thì còn thể hiểu và chấp nhận. Nhưng ai cho cái quyền lừa dối tình cảm của khác.
Vụ tai nạn năm đó, cũng thương tích đầy . kh thể chơi đàn và luôn thua thiệt khi làm cùng một c việc với những khác.
thậm chí còn quên mất cách để yêu một cho đến ngày gặp lại .
Chưa có bình luận nào cho chương này.