Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Anh Trưởng Thành

Chương 144: Thiên Nga Sa Bẫy - 1

Chương trước Chương sau

Từ lúc bước chân ra khỏi phòng giám đốc cho đến tận chiều, bức màn vẫn chưa lần được kéo lên.

Liếc góc màn hình máy tính, th đã bốn giờ chiều, liền rời khỏi chỗ ngồi, xuống bấm thẻ về nhà, tắm gội.

Giờ giấc làm việc của các nhân sự trong c ty vốn linh động, đặc biệt là phòng kinh do. Thế nên, dẫu cho về sớm chút, họ vẫn chấm c cho tròn một ngày.

ều, ai cũng tự ý thức, kh thể vì th dễ dãi mà cố tình rời c ty sớm trong khi kh hề hẹn với khách hàng.

Cũng vì Hoàng Thiên mà đã từng ý định lừa dối c ty.

Sau khi trang ểm nhẹ nhàng và thay một chiếc váy màu tím nhạt vào, bắt taxi đến ểm hẹn.

Phạm Minh Trực vẻ là một thiếu gia kh thích phô trương, nhà hàng mà ta n địa chỉ cho là một nhà hàng bình dân.

Tuy vậy, món ăn ở đó ngon, đã từng ghé qua nên biết rõ.

- Cô Mỹ Trân, ở đây. – đàn vừa vẫy tay vừa gọi ngay khi vừa bước vào, còn chưa kịp đảo mắt trọn một vòng.

Hóa ra, Phạm Minh Trực kh nét nào giống Phạm Minh Chính cả. ta tr kh khí chất và ển trai như trai .

Nói tóm lại, tr ta giống , kiểu bình thường, kh mang nét gì là sang chảnh, một nét đặc trưng của các ấm cô chiêu giới thượng lưu.

- Chào Minh Trực, đường kẹt xe quá nên tới hơi muộn. – nhoẻn cười và đưa tay ra.

- Kh . cũng vừa mới tới.

Sau cái bắt tay, chúng cùng ngồi xuống và gọi món.

Minh Trực ngỏ ý mời uống ít rượu và cũng đồng ý. tin vào tửu lượng của . Vài ly rượu sẽ kh khiến loạng choạng, bổ xiêu bổ méo, đánh mất hình tượng một nhân viên kinh do chuyên nghiệp đâu.

Hơn nữa, đàn này là một khách hàng đầy tiềm năng, góp phần làm cho cái túi của nhiều tiền lên. thể từ chối một yêu cầu nho nhỏ này chứ.

- Cô và thân với nhau lắm kh? nói gì về với cô kh? – Minh Trực nhỏ giọng hỏi , vẻ hơi lo lắng.

- Kh. Thực ra chỉ gặp của một vài lần. Chúng kh bạn bè gì đâu. Minh Chính là bạn của chủ . Trước đây, từng làm giúp việc cho một gia đình giàu .

- Vậy à? – ta mỉm cười, cơ mặt cũng giãn ra, kh còn căng thẳng nữa.

- Vâng. chỉ nghe thoáng qua tên của và việc học của khi bưng món bò xào lên cho họ tiếp tục cuộc nhậu thôi.

ta gật gù, nh tay rót rượu đầy vào hai chiếc ly. lẽ ta đã yên tâm nhỉ? vốn đâu là kẻ nhiều chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-144-thien-nga-sa-bay-1.html.]

Việc kh liên quan đến , kh rảnh buôn dưa lê, dưa chuột với Minh Chính đâu. Đôi khi việc, cũng ngang tập đoàn Đại Lợi, nhưng chỉ là thế thôi.

Minh Chính là bạn của Hoàng Thiên, kh bạn và từ sau khi hai gã choảng nhau trên phố thì chỉ gặp lại gương mặt sưng vêu đúng một lần trong trung tâm thương mại.

Rượu vang dễ uống nhưng cũng dễ say. biết rõ nên kh dám uống nhiều.

Nếu là bia, sẽ uống khoảng tám lon mà kh hề hấn gì, chỉ là dạn dĩ, mạnh miệng hơn một chút thôi.

- Minh Trực, chúng ta chỉ uống hết chai này thôi, đừng gọi nữa. – chủ động lên tiếng khi nghe Minh Trực bảo phục vụ đưa thêm rượu lên.

- À, vậy nghe lời cô. Phụ nữ luôn được ưu tiên mà.

Vừa nâng đũa thì bỗng tầm mắt nhòa nhòa, hành động cũng kh còn chuẩn xác nữa.

Quái lạ, một chai vang, hai uống chưa hết và Minh Trực uống nhiều hơn thì lý nào mà lại say được chứ.

Hôm nay, cơ thể khỏe, kh bị mệt, thể mau say như vậy?

- xin phép nhà vệ sinh một chút.

Dứt lời, loạng choạng đứng lên, cố nhắm chặt mắt lại mở ra nhưng tình trạng vẫn kh khá hơn là m, mọi thứ xung qu cứ ch chênh.

Và sau một hồi bước thấp bước cao, va này lại trúng kia thì cũng vào được nhà vệ sinh.

- Cô gái ơi, nhầm , đây là nhà vệ sinh nam.

Tiếng một đàn bỗng cất lên khiến giật lại. Ông ta nói đúng, đây toàn là đàn . Chắc say .

Kh kịp nói lời xin lỗi, vội vàng quay . Thế nhưng, cái chân vẻ chẳng nghe lời , hại ngã sóng soài xuống sàn.

Đang lúc chật vật bò dậy thì bỗng một cánh tay vững chãi vươn tới, đỡ lên.

- Hoàng… Hoàng Thiên.

- Ừ, là đây. Em bị làm vậy? Em say ?

Ngay cả khi đầu óc đang kh tỉnh táo và biết rõ bản thân cần giúp đỡ thì vẫn kh muốn đàn này chạm vào .

cố gắng thoát khỏi nhưng sức lực gần như bị ai đó rút cạn, toàn thân mềm nhũn, tay chân trở nên vô dụng.

bỗng nhớ căn nhà của , nhớ chiếc giường của . muốn về nhà nằm ngủ một giấc, chỉ cần ngủ một giấc thì sẽ khỏe lại.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...