Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 147: Ngày Buồn Nhất - 2
Tấn Phong vì tìm nên mới gặp tai nạn ?
Trời ơi, giá như đừng để ện thoại về chế độ rung thì đâu đến nỗi. Chỉ cần bắt máy thì đã kh xảy ra chuyện.
Ở thành phố này, ngoài và Ánh Tuyết ra, chẳng ai là bạn bè thân thiết đến mức thể qua đêm ở nhà họ, hẳn là lo lắng cho nên mới mất tập trung bởi bình thường, là vô cùng cẩn trọng khi tham gia giao th.
- Tấn Phong vì , đến mạng sống cũng kh màng. Vậy mà lại vui vẻ cùng đàn khác. đã ngủ với cái gã Minh Trực chỉ vì là nhị thiếu gia của Đại Lợi ?
Sự giận dữ trên gương mặt Ánh Tuyết vẫn kh biến mất. Ánh mắt cô vẫn xoáy thẳng vào .
Chỉ riêng chuyện bị Hoàng Thiên tính kế đã khiến tim như vụn vỡ, giờ lại biết Tấn Phong vì mà xảy ra chuyện, thêm phần bị Ánh Tuyết bu lời trách móc, kh còn kiềm chế được nữa, khóc rống lên như một đứa trẻ.
- bị ta gài bẫy và… và làm nhục.
Nói đến đây, uất nghẹn, hơi thở trở nên nặng nề, kh khí gần như kh đưa được đến phổi. Cơn đau vô hình xâm chiếm toàn cơ thể .
Vì Ánh Tuyết thể thốt lên những câu như vậy? Cô kh hiểu ? dễ dãi đến thế ?
Nếu là vì tiền, đã chọn ở bên Tấn Phong bởi đâu là nghèo khổ, tài sản của cũng lên đến hàng trăm tỷ đồng, ít ỏi gì đâu. Hơn nữa, còn quan tâm và cưng chiều .
- Mỹ Trân, Mỹ Trân, đừng kích động. Hít thở sâu vào, thở sâu vào. – Ánh Tuyết vội sà xuống, cuống quýt vuốt sống lưng .
Ngay khi cô định nhấn chu gọi trợ giúp thì ngăn lại. Lúc này, gương mặt cô bạn của cũng đã đầm đìa nước mắt.
- xin lỗi. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy chứ?
Cái ôm từ Ánh Tuyết giúp phần nào l lại được bình tĩnh. Qua hồi lâu, cảm th cơ thể quá mỏi và nhờ cô bạn đỡ nằm xuống.
Đã muốn chôn sâu chuyện đáng xấu hổ đêm qua nhưng ngay lúc này, cần sự chia sẻ và đôi lời an ủi. Nếu kh nói ra, sẽ uất ức mà bị câm mất thôi.
- Tên Minh Trực bỏ thuốc k.í.c.h d.ụ.c vào rượu, sau đó Hoàng Thiên đã đưa về nhà ta.
- Gì chứ? Cái gã khốn đó dám đối xử với như vậy ? Chết tiệt. kiện gã ra tòa. – Ánh Tuyết bật đứng dậy, gầm lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-147-ngay-buon-nhat-2.html.]
- Làm ơn thôi Ánh Tuyết, muốn nhục nhã mà c.h.ế.t ? B nhiêu đó đã khiến muốn ên loạn .
- Mỹ Trân à…
- Đừng nói cho ai biết cả, kể cả khi Tấn Phong tỉnh lại thì cũng đừng nói cho biết. Hứa với , xin .
Ánh Tuyết nắm l tay , gật đầu lia lịa, nước mắt vẫn kh ngừng tuôn ra từ khóe mắt cô .
cứ luôn khiến những mà yêu thương bị tổn thương, khiến họ rơi nước mắt nhiều đến vậy chứ?
nằm mơ cũng đâu lường trước được kế hoạch độc ác này của Hoàng Thiên. một chút oán hận . biết kh?
- vẫn chưa nói với . Tấn Phong bị thương thế nào? – lau khô gương mặt , cất tiếng hỏi.
- Bị thương ở đùi, mất m.á.u nhiều. Tuy đầu và các nơi khác chỉ bị chấn thương nhẹ nhưng bác sĩ nói nếu chậm một chút thì cũng ảnh hưởng đến tính mạng đ. Giờ ổn . Cảm ơn vì đến kịp.
Kh hẹn mà cả hai đều tặng nhau một nụ cười méo xẹo.
Sau một hồi tần ngần, Ánh Tuyết khuyên nên nghỉ việc ở Phú Long, cắt đứt mọi liên quan đến Hoàng Thiên.
Vốn dĩ lúc đầu, cũng nghĩ đến ều này và định sẽ làm như vậy. Thế nhưng, giờ đây, thay đổi quyết định .
sẽ vẫn xuất hiện trước mặt ta, xem ta còn giở trò gì hèn hạ hơn thế nữa.
Máu ghen trong Hellen cũng kh thua gì Hoạn Thư đâu nhỉ? Nếu cô biết và vị hôn phu của cô mang nhau lên giường, quấn quýt triền miên suốt đêm thì thái độ cô sẽ ra nhỉ?
muốn biết. muốn th cảnh Hellen trút cơn thịnh nộ lên Hoàng Thiên. muốn th cò vạc đánh nhau.
Thương tích trên đã quá nhiều, và cho dẫu chịu thêm một vài vết nữa thì cũng kh từ chối đâu.
Miễn là thể khiến cho mối quan hệ giữa đôi vợ chồng tương lai kia trục trặc. Vết hằn này sẽ khiến cuộc hôn nhân đó kh trọn vẹn.
Hoàng Thiên à, đợi nhé. sẽ quay lại, đón nhận nỗi hận suốt đời mà đã tuyên bố.
- sẽ thôi việc khi xong việc. Ánh Tuyết à, cứ yên tâm. Chỉ lần này thôi. sẽ đề phòng. – mỉm cười, siết nhẹ l tay cô bạn, dịu giọng trấn an.
Chưa có bình luận nào cho chương này.