Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 15: Quà Giáng Sinh Sớm - 1
Chiều tà, khi thợ sửa chu cửa vừa rời thì nhận được ện thoại của bà Ngọc Minh, bà th báo đến bữa tiệc của đối tác nên kh ăn cơm nhà, bảo đừng chờ cũng đừng để phần.
Vốn dĩ họ gởi thiệp từ tuần trước nhưng vì bà lu bu c việc quá thành thử quên béng mất, giờ trợ lý nhắc mới sực nhớ ra.
Càng gần cuối năm, đối tác các bên thường tổ chức tiệc, mời qua mời lại nhằm tạo cơ hội giao thiệp, thắt chặt thêm tình cảm.
Tập đoàn Hana ảnh hưởng khá lớn với nền kinh tế trong nước, lẽ đương nhiên, nhiều muốn duy trì mối quan hệ với bà Ngọc Minh vì bà là đại diện trên pháp lý cho Hana tại nước này.
- Ước gì Hoàng Thiên cũng dự tiệc luôn . Đỡ ngồi ăn chung với ta.
một sự thật phũ phàng là ều ước của chưa bao giờ thành sự thật. Khi kim đồng hồ nhích dần đến sáu giờ chiều thì chu cửa vang lên. vác cái mặt vui vẻ giả tạo ra đón dù lòng nặng trĩu.
ều, cái tên này th mỉm cười thì cứ tưởng vui thật hay , vừa đỗ xe xong liền chạy như bay đến, sóng bước cùng vào nhà.
- Hôm nay mẹ bận , sẽ về muộn đ. – Hoàng Thiên cất tiếng nói.
- Bà chủ gọi ện cho . tắm xuống ăn cơm.
Dứt lời, cất bước nh hơn, lướt qua và chui vào bếp.
Tuy Hoàng Thiên cười nói nhưng thể nhận ra vẻ mệt mỏi, bơ phờ trên gương mặt đẹp trai của . Chiếc áo sơ mi ban sáng còn phẳng phiu, giờ đây trở nên nhàu nhĩ th rõ.
Chỉ qua m đêm mà tài sản bốc hơi kh ít, nếu là thì chắc ốm liệt giường, kh ăn, kh uống nổi chứ đừng nói là vác cặp táp làm.
Nếu như giúp việc được phép ăn cơm trước chủ thì sẽ ăn từ sớm. Thế nhưng, dù kh ai nói, vẫn biết đó là ều tối kỵ.
Theo lẽ thường, sẽ ăn sau nhưng được mẹ con đặc cách cho ăn cùng là vinh hạnh dữ dội lắm .
Trước đây, cũng từng ăn cơm với mỗi Hoàng Thiên nhiều lần, tuy nhiên khi đó giữa cả hai chưa xảy ra chuyện đáng quên kia nên dù bị chọc ghẹo thì cảm xúc cũng kh đến nỗi nặng như đá tảng ngàn cân đè lên như bây giờ.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
- Kh cần đâu, tay, tự gắp được. – nhăn nhó, tỏ vẻ khó chịu khi gắp miếng thịt ngon nhất trong dĩa bỏ vào chén .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-15-qua-giang-sinh-som-1.html.]
- Vậy kh gắp mà cứ ăn cơm trắng? Mỹ Trân à, em phá giới mà còn định tu ?
nhếch môi cười nhạt nhẽo, thật muốn ụp luôn cái chén vào mặt cho bớt nói lại. muốn l dao, mổ n.g.ự.c ra, xem tim màu gì? Làm bằng gì? Hình dạng như thế nào?
Thật lòng, th giống cái mê cung, chẳng thể hiểu nổi tâm tư thật sự của dù rằng đã cố quan sát.
- Hôm nay gặp Minh Chính ở trung tâm thương mại. – lên tiếng sau khi nuốt hết miếng thịt vào bụng.
- Thì ?
- ra tay cũng mạnh ha, mắt như con gấu trúc, tội lắm. À, mà cùng Hoàng Duy Mỹ.
- ? Em nói cho nghe những chuyện này làm gì?
Hai mắt mở to đối diện nhưng ngoài ảnh hình nằm gọn trong con ngươi màu nâu sẫm thì chẳng còn gì khác.
lẽ đoán sai , hẳn là Hoàng Thiên kh còn quan tâm đến Hoàng Duy Mỹ nữa vì đang nhắm tới là Hellen. Nếu vậy thì lý do đánh Minh Chính là gì nhỉ? Ngứa tay? Hay là ngứa chân?
- Kh gì, tại th hai họ cùng nhau.
- và Duy Mỹ chia tay trong hòa bình, cô với ai thì em cũng kh cần nói lại với đâu.
- biết , sau này sẽ kh nói nữa.
Thế là, cho đến hết bữa cơm, Hoàng Thiên chỉ cắm cúi ăn mà chẳng nói lời nào. cũng im lặng, cố ăn nh nhất thể đứng lên trước , quay vào bếp, vờ dọn dẹp, lau vách tường.
lại hóa thành con nhỏ nhiều chuyện vậy nhỉ? Vốn muốn xem thử nét mặt như thế nào nhưng khi tỏ vẻ hơi bực bội và buồn thì bỗng cảm th lỗi.
- Mỹ Trân, lát em xong việc thì lên sân thượng gặp một chút.
Hoàng Thiên lên tiếng nói cất bước nh. Khi quay đầu lại đã th biến mất.
ta giận à? Tính gọi lên sân thượng, sau đó xô ngã nhào xuống sân hay gì nhỉ?
Cảm giác ớn lạnh bắt đầu len lỏi khắp . Minh Chính là bạn thân mà còn đánh cho bầm tím mắt thì là cái gì đâu nhỉ? Khéo ngày mai lại hóa thành gấu trúc cho mà coi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.