Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 155: Nhím Đã Xù Lông - 2
Đang tính ăn thêm vài cái bánh quy thì bỗng tiếng đập cổng truyền vào.
Hôm nay, Ánh Tuyết c tác ở tỉnh xa cùng sếp và Tấn Phong còn đang bị thương. Kh thể chuyện đến tìm vào giờ này.
Rốt cuộc là ai vậy kìa. Thật bất an. Thế nhưng, giả ếc cũng kh là cách hay khi mà tiếng động ngày càng lớn.
- Hoàng Thiên ư? Tới phá nhà khác hay gì vậy?
Ánh ện vàng từ ngọn đèn cao áp giúp dễ dàng nhận ra d tính của vị khách kh mời khi vừa mở cửa.
Tr dáng đứng bổ xiêu bổ méo, ngúc ngắc của cũng đủ cho biết đang say rượu.
Say thì về nhà mà ngủ , còn mò đến đây làm gì vậy?
- Nè, phá nhà đ à? Nhà thuê đ. – kho tay, hất hàm, cất cao giọng.
- Mỹ Trân em, mở cổng cho . – đưa đôi mắt như con cún con lạc mẹ .
- Kh. mau về , đừng làm phiền nữa.
Trừ khi bị khùng mới mở cửa cho sói xám vào nhà. Hoàng Thiên đang say rượu, lỡ như bị cưỡng đoạt lần ba thì giá trị của sẽ thành kh đồng. À, nói là bị âm luôn chứ.
Hai lần trước mất ý thức nhưng hiện tại tỉnh táo.
- Được, nếu em muốn vụ tai nạn năm xưa lặp lại với thì em đừng mở cổng.
- uy h.i.ế.p ?
- nói thật. Phùng Mỹ Trân, đến lúc đó, em nhớ bớt chút thời gian tới viếng , thắp cho một nén nhang.
tức muốn khóc với gã này mất thôi. cứ như âm hồn bất tán, ám ảnh cuộc đời vậy? Lỡ dính vào một lần mà trả giá bằng cả một đời hay ?
biết say lắm , thể lái xe được đến đây đã là may mắn lắm . Nếu cứ để , tai nạn là ều khó tránh.
biết đã đánh đổi an toàn của , cố gắng lôi ra khỏi chiếc xe đó khi mà khoảng cách thời gian giữa sinh và tử được đếm bằng giây hay kh?
- Vào . – tra chìa khóa vào ổ, xoay tròn kéo ngược cánh cổng vào trong.
Hoàng Thiên nh chóng lách qua khe hở, loạng choạng bước vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-155-nhim-da-xu-long-2.html.]
Trong lúc đang lúi húi khóa cổng lại thì đã ngã sóng soài ra sân. cảm th đất dưới chân run lên.
Cái gã này say đến mức một còn kh nên thân mà dám vác xe chạy xa như vậy. ta chạy bằng niềm tin đúng kh?
- kh? đau ở đâu kh? – cuống quýt đỡ Hoàng Thiên lên, rối rít hỏi han.
Đời thật đen bạc. Thói đời đen bạc. Cười ra nước mắt. Rõ ràng bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần nhưng giờ đây lại lo lắng, sợ bị đau.
là cái thứ mê trai đầu thai kh hết. hận chính .
- mệt quá, chắc trúng gió , Mỹ Trân ơi. – Hoàng Thiên thều thào, xụi lơ trong vòng tay kh rắn chắc của .
Ôi mẹ ơi, ăn nhậu với ai đâu kh biết, giờ lại vác xác tới hành .
Với tất cả những sức lực, năng lượng, calo l được từ gói mì hai tôm hiệu Miliket cùng vài cọng cải thìa ban nãy, gồng nhấc Hoàng Thiên lên.
Nặng quá . mão tầm bảy mươi ký chứ chẳng ít. Thảo nào sau một đêm ân ái với , te tua như cái xơ mướp.
Sau năm lần ngã tới ngã lui thì cũng mang được vào nhà. vẻ hết xí quách , nằm oặt trên giường, rên hừ hừ.
Vậy là kh cần lo về chuyện kia. chẳng làm ăn được gì nữa đâu.
Chỉ một loáng sau, áo xống của đã bị cởi bỏ. Lúc này, mới th vết sẹo dài trên bả vai . Chắc c là dấu tích từ vụ tai nạn ngày . Bất giác, sống mũi cay xè.
vội bôi dầu cạo gió cho . Làn da trắng dần hằn lên những lằn đỏ tím theo hình khung xương sườn.
Lẽ ra nên gọi cho Hellen thay vì chạy đến cầu cứu . Đồ thần kinh.
- Đau, đau … hức…hức… - Hoàng Thiên cầm l tay , giữ lại, lắc đầu quầy quậy, kh cho cạo.
- Khóc cái gì mà khóc, nằm im.
hất tay ra và tiếp tục cạo. cá là nếu ai đó kh th cảnh này mà chỉ nghe tiếng nói thì hẳn họ sẽ nghĩ rằng đang cưỡng h.i.ế.p Hoàng Thiên đ.
Cũng tại cái tên này mà đầu óc trở nên đen tối. Cứ nghĩ tới m lời nhục mạ lúc ở trong văn phòng là như muốn cạo tróc da ra.
Được cái da Hoàng Thiên trắng bóc, nếu gió thì hiện lên th rõ, tr thích mắt, lại muốn cạo nhiều thêm, cho tơi bời hoa lá.
Kh như m nước da ngăm, dù trúng gió thật thì cạo cũng chẳng th đỏ đắn gì, cứ đen thui tối hù, kh hứng cạo tiếp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.