Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 157: Mảnh Tro Tàn - 2
Qua hết hai ngày vật vờ trong nhà, cũng cắt và may cho được một chiếc váy hoa to đơn giản. Ốm thì mặc vải hoa to mới th mập lên một chút.
Cứ ngỡ lúc bị ngã bầm dập trong rừng xong được truyền nhiều nước biển và đạm thì sẽ ú lên, nào ngờ bị Hoàng Thiên hành tỏi suốt nửa tháng ròng khiến ốm nhom ốm nhách.
Thế mới nói, tâm lý ảnh hưởng đến cân nặng nhiều lắm.
m ngón tay của , lại nhớ đến vụ tai nạn kinh hoàng . những đêm đang chìm trong giấc ngủ, đã giật la hét thất th khi cảnh tượng kia xuất hiện trong đầu.
Nếu kh vì tình yêu dành cho đủ lớn, đã bỏ chạy khi th ngọn lửa chớm cháy lên.
Đang định kết thêm chiếc nơ nhỏ vào chiếc váy trắng đơn ệu thì chu ện thoại đột nhiên réo vang. Th gọi là chị Hoa, vội vàng bắt máy.
Đầu dây bên kia, chị buồn rầu th báo cho hay rằng đơn thôi việc của đã được Hoàng Thiên ký, bảo vào c ty đưa thẻ bảo hiểm y tế để làm thủ tục chốt sổ bảo hiểm xã hội.
Cuối cùng cũng bu tha cho nhau . Biết thế, đã nói sự thật với từ sớm, đỡ dằn vặt nhau, đỡ khiến bản thân gánh thêm nhiều tủi nhục.
Nếu bây giờ đến c ty thì sẽ gặp đúng kh? Thôi thì xem như là lần cuối vậy. cũng nên đến để chào tạm biệt đồng nghiệp và nói lời cảm ơn.
Lúc chiếc xe buýt thả xuống trạm gần c ty thì cũng đã gần mười giờ trưa.
Đây chắc c là lần cuối cùng mặc bộ đồng phục này và cũng là lần cuối cùng bước chân vào nơi đã cho c việc, nuôi sống trong hai năm qua.
Tr th xuất hiện, mặt chị Hoa xụ xuống, mắt rơm rớm. Các chị, các ngồi gần chỗ cũng chung một biểu cảm buồn như vậy.
Còn những ngồi phía xa, chẳng thân m nên họ vẫn bình thường, cắm mặt vào máy tính, chăm chú làm việc.
- Em đến để cám ơn mọi vì thời gian vừa qua đã giúp đỡ cho em. – cố gắng nở nụ cười thật tươi và nói.
Kh ai hỏi lý do nghỉ việc cả. Cảnh tượng kinh dị ngày hôm đó cũng đã cho họ biết câu trả lời .
Bất giác, đưa mắt vào văn phòng của Hoàng Thiên và thứ th là một căn phòng trống.
lẽ họp hoặc gặp khách hàng. Vậy cũng tốt, giờ th nhau lại thêm phiền não, được gì đâu.
- Hôm nay… giám đốc kh đến ạ? – ngập ngừng hỏi chị Hoa.
- ta kh đến nữa đâu. Chị nghe nói ta bay về Mỹ . Vài ngày sau sẽ giám đốc mới.
- À, ra là vậy.
Hụt hẫng, trống trải và đau nhói trong tim là tất cả những gì thể cảm nhận vào lúc này.
ư? nên vui chứ nhỉ? lại cảm giác vừa đánh mất chiếc nhẫn kim cương năm tỷ vậy?
Kh, là đánh mất một căn biệt thự ngay khu đô thị Phú Mỹ Hưng mới đúng. Càng kh , kh so sánh được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-157-m-tro-tan-2.html.]
Là đã đánh mất thứ quý giá nhất của đời . đánh mất trái tim .
- Thôi, em đây. Chào mọi . Chúc mọi thật nhiều sức khỏe và thành c.
cúi đầu thật lâu tỏ lòng biết ơn cất bước rời .
Mãi khi vào thang máy, mới dám khóc, thế nhưng, kh dám khóc nhiều vì sợ vào bất chợt, th sẽ kh hay cho lắm.
nhớ lại những lời mà Hoàng Thuận từng nói. lẽ Hoàng Thiên đã được nội đưa về lại chiếc ghế quyền lực ở ngân hàng SunshineBank .
Và lẽ lần này về Mỹ là để làm lễ đính hôn cùng Hellen.
Giá như và đàn đừng gặp lại, giá như giữa và đừng xảy ra thêm quá nhiều chuyện thì lẽ đã phôi phai phần nào và đang sống hạnh phúc, vui vẻ.
Thời gian còn lại trong ngày, đến những nơi từng in dấu kỷ niệm ngọt ngào giữa và .
Bến Bạch Đằng là nơi chúng từng ngắm pháo hoa, đón năm mới, trao nhau nụ hôn vội qua lớp khẩu trang.
C viên ghế đá là nơi cùng dạo, chờ đến giờ ăn trưa sau khi từ bệnh viện Triều An ra.
Quán thịt nướng trong con hẻm, nhà hàng. Sang trọng , bình dân .
Bước vào thế giới của , đời thêm nhiều sắc màu. Thế nhưng bây giờ, tất cả chỉ như một giấc mơ.
- Tỉnh mộng nào cô gái.
tự bu lời đánh thức bản thân khi bước chân đã dừng lại trước cổng nhà. Hoàng tử mà yêu sẽ thuộc về c chúa Hellen, còn cô bé Lọ Lem là đây cần trở về đúng vị trí của .
c nhận rằng ba , hận đó yêu đó, ghét chẳng được m ngày lại cảm th tội nghiệp . Từng muốn trả thù nhưng lại sợ kh được hạnh phúc.
Sau khi ăn vội gói mì, leo lên giường trùm chăn, nhắm mắt. sẽ nghỉ ngơi một tuần vác mặt đến xin việc ở MK.
sẽ được làm c việc mà yêu thích. Tấn Phong chống lưng thì sẽ kh ai tỏ ra khó chịu khi thao tác chậm hơn họ.
Đang mơ màng, sắp chìm vào ác mộng thì chu ện thoại bỗng reo tứng lựng lên khiến giật thon thót.
Th gọi là cô bạn thân, lập tức tỉnh táo hẳn, vội vàng nhấn nút nghe.
- nghe đây Ánh Tuyết, chuyện gì vậy? – Tim đập tưng bừng vì hồi hộp.
- Cô là Mỹ Trân kh? – Một giọng nam nghiêm nghị cất lên.
- Vâng chính .
- Mời cô đến đồn c an một chuyến. Bạn cô đánh , đang bị tạm giữ tại đây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.