Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 163: Đón Anh Về Nhà - 2
Nếu kh gì thay đổi thì ba giờ sáng mai, Hoàng Thiên sẽ mặt tại Việt Nam.
cũng kh biết định nán lại biệt thự đó bao lâu hay là dọn ra ngoài ngay lập tức nữa. Chắc rình trước cổng nhà mới được.
Nghĩ là làm, đúng bảy giờ sáng, bắt ta xi đến nhà Hoàng Thiên và đứng bên ngoài chờ đợi.
Điện thoại của vẫn kh liên lạc được mà cũng kh dũng khí nhấn chu.
Thật lòng, cũng m.ô.n.g lung lắm, kh rõ những việc Hoàng Thiên làm là vì muốn quay lại với hay kh. Dù gì thì tất cả chỉ là nghe từ Hoàng Thuận. đâu nói gì với .
Ừ thì, đã từng ngỏ ý bắt đầu lại cùng nhưng sau đó xảy ra một mớ bòng bong chuyện nên ai biết còn muốn tiếp tục kh.
sợ bị hố hàng, sợ quê xệ.
Đến tám giờ, cánh cổng hé mở và đàn yêu xuất hiện. vẫn lịch lãm trong áo sơ mi trắng, quần tây đen nhưng vì biết kh còn là thừa kế của Hana nữa nên th nghèo nghèo, tội lắm.
Suýt chút nữa thì đã bật khóc, may mà kiềm lại được. Hành lý mang theo chỉ là hai chiếc vali.
Tr th tiến lại, Hoàng Thiên hơi sững . Cả hai đứng lặng nhau hồi lâu.
vẻ ốm hơn . Mới m ngày mà ốm nhiều như vậy, sau này lao động vất vả chắc thành cái que củi luôn quá.
- … đâu vậy? – mở lời bằng câu hỏi chẳng đâu ra đâu.
- À, chắc em biết chuyện . kh sống ở đây nữa, thuê nhà. – Hoàng Thiên nở nụ cười hiền, dịu dàng đáp lời.
Tim nhói lên theo lời nói. Một tất cả trong tay như bỗng mất sạch chỉ sau một đêm. muốn biết giờ phút này, th hối hận kh?
Kh ngờ, một ngày, và lại giáp mặt nhau trước căn nhà từng ghi dấu chuyện tình của cả hai trong tình huống éo le, thảm hại này.
- … … muốn chung tiền thuê nhà cùng em kh? Ý em là…
- muốn.
- Hả?
- nói là muốn.
ngại ngùng gật đầu tiến lại gần . Thế là thành c rước trai đẹp về nhà .
Cả hai kh hẹn mà đều hướng tầm mắt vào bên trong căn biệt thự. Nơi đây nhiều kỷ niệm của và của . biết đang lưu luyến.
- Đi thôi Mỹ Trân. – dứt khoát quay lưng, nói khẽ.
- Để em giúp .
cầm l một chiếc vali cùng sóng bước ra đầu đường bắt ta xi. Suốt quãng đường, chẳng ai nói với ai câu nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-163-don--ve-nha-2.html.]
tin cuộc đời này sẽ dịu dàng với , dù gì cũng bằng cấp, kinh nghiệm, tin rằng sẽ tìm được một c việc tốt và phù hợp, kh đến mức nhọc nhằn.
- ở phòng này nhé. – kéo chiếc vali vào phòng và nói.
- Ừ.
- chưa ăn sáng đúng kh? muốn ăn hủ tiếu kh? Em mua cho .
- Ừ.
Cái gã này, thật kiệm lời. Ừ, ừ, ừ. Lúc trước nói nhiều lắm mà. Chẳng lẽ bị trầm cảm sau khi tự hô biến thành kẻ nghèo.
Thôi, kh chấp nhặt với kẻ đáng thương như .
Để lại đó một , cuốc bộ ra đầu hẻm mua hai tô hủ tiếu và hai ly nước mía.
Lọ Lem đã đón được hoàng tử về nhà nhưng hoàng tử này lạ lắm. Mong rằng sẽ ổn. Đừng sang chấn tâm lý nhé .
Lúc về thì Hoàng Thiên cũng đã thay một bộ đồ thoải mái hơn, quần thể thao dài và áo thun.
phụ đổ hủ tiếu ra tô cùng nhau ăn sáng. ăn ngon lành, húp cạn nước lèo, chẳng chừa lại gì ngoài cục xương đã bị cạp hết thịt.
- C ty trả sổ bảo hiểm cho em chưa? – lên tiếng phá tan bầu kh khí trầm mặc.
- . Xong xuôi hết . – đáp.
- Chiều nay em với nhé, cần mua sắm một ít đồ.
- Vâng.
Chiều đến, chúng bắt ta xi đến trung tâm thành phố. Hoàng Thiên dẫn chọn một chiếc tủ đựng quần áo, một cái nệm, một bộ gối chăn và một chiếc quạt máy.
cứ ngỡ mua nhiêu đó thôi, nào ngờ sau khi kêu xe chuyển tất cả về nhà thì lại tiếp tục kéo đến một salon ô tô.
- định mua xe ? – kéo tay , trố mắt hỏi.
- Ừ. mua một chiếc để chạy chứ.
Gì vậy trời? tưởng nghèo kiết xác chứ. Kh trả hết thẻ ngân hàng và các khoản tiết kiệm được từ hoạt động kinh do của Hana cho nội ?
vẫn còn tiền mua xe ? còn định hỏi còn tiền xài kh để cho nữa đ. May mà chưa nói ra.
Hóa ra, kh còn gì cả theo như Hoàng Thuận nói là vẫn thể xuất tiền túi ra mua xe hơi ?
Nếu còn chút gì đó thì là tậu được một căn hộ hạng sang kh?
Ngôn ngữ của nhà giàu thật khó hiểu?
Chưa có bình luận nào cho chương này.