Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 169: Tha Thứ - 2
Vừa nói, vừa hôn liên tục lên môi Hoàng Thiên để làm mềm lòng dạ sắt đá của .
cứ nằm im, vẻ mặt đầy tận hưởng đột ngột đưa tay lên giữ gáy lại, hôn trả thật sâu, trao cho hương vị ngọt ngào đầy kích thích.
- Được , nghe theo em. Tất cả những gì em làm là vì cái mặt bằng năm triệu kia đúng kh? – rời khỏi môi , thì thào.
- Kh , tất cả là vì tương lai của con em chúng ta. – phụng phịu trả lời.
Hoàng Thiên bật cười, kéo ôm vào lòng, ve vuốt lưng . Xem ra, đàn này cũng dễ dụ ngọt thật.
kh muốn để biết rằng nhận ra cũng buồn khi cắt đứt tình bạn với Minh Chính.
- , xin lỗi vì đã hiểu lầm . Thật may vì hôm đó đã đến và đưa em . Em… em biết mọi chuyện là do Hellen làm.
- Em biết? Làm em biết? – đẩy ra, mở to mắt , hỏi dồn.
- Vô tình thôi, em vào cửa hàng Black Roses và nghe được cuộc nói chuyện giữa chị cùng gã đàn mạo d Minh Trực.
nhẹ gật đầu và sau tiếng thở dài, thú nhận với rằng đã thuê thám tử ều tra và biết chuyện này trước ngày về Việt Nam.
ều, vì nghĩ tình ngoại của Hellen từng giúp nội và vì cô từng là con gái yêu thành thử đã kh vạch trần nhưng đã gọi ện cảnh cáo.
- Nếu còn lần sau, sẽ kh tha cho cô . Em hãy… bỏ qua lần này nhé.
kéo bàn tay mềm đang nựng cằm ra, tiếp tục chui vào lòng , hít hà mùi hương nam tính quen thuộc.
Cứ như bây giờ là ổn , kh muốn sóng gió nữa, muốn yên bình. kh hận ai nữa, chỉ muốn yêu và được yêu, thế thôi.
- Vậy… cuối tuần này em rủ Minh Chính đến nhà chơi nhé.
- Ừ.
- À, th Minh Trực là thế nào? ta đang theo đuổi Ánh Tuyết.
- tốt, tuy tính tình hơi giống trẻ con nhưng là thể gởi gắm đ.
Câu nói của Hoàng Thiên làm yên tâm vô cùng. Cơ mà chê ta trẻ con ? th Minh Trực còn chững chạc hơn đ chứ.
Kh biết đến bao giờ mới cho th thực sự trưởng thành nữa.
Nhưng sống cùng trẻ con vậy cũng kh hẳn là tệ, vui là đằng khác. lẽ sẽ kh già khi sống cùng .
đáng yêu. yêu c.h.ế.t được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-169-tha-thu-2.html.]
Hơi ấm từ lan sang, đưa chìm vào giấc mộng. Yêu là quyết định đúng nhất trong đời .
Mong rằng sau chuyến tàu này chung thể về bến cùng nhau, đừng bao giờ chia lìa nữa.
Khi ánh bình minh ló dạng, Hoàng Thiên cũng chuẩn bị rời nhà.
Hôm nay, làm hồ sơ thủ tục đăng ký gi phép kinh do. Địa chỉ đăng ký là mặt bằng của Phạm Minh Chính.
- đẹp trai quá. – hôn lên môi Hoàng Thiên thay cho lời chúc may mắn.
- biết.
- Tự tin là đức tính tốt. Phát huy nhé.
Cả hai kh hẹn mà đều tặng nhau một nụ cười.
biết sắp tới đây, sẽ bận túi bụi, nào là sửa sang lại văn phòng làm việc, mua máy móc, tìm kiếm khách hàng, nhập liệu, tuyển c nhân, quản lý, nhà thiết kế…
Hoàng Thiên rời kh lâu thì Tấn Phong đến. Tr th chiếc xe quen thuộc dừng trước cổng, nhất thời bấn loạn vì kh biết nói với thế nào về chuyện giữa và Hoàng Thiên.
đã dặn Ánh Tuyết hãy để tự nói với nhưng cuối cùng là kéo tận m ngày vẫn chưa mở lời được.
- tự lái xe ? Chân đã khỏi hẳn chưa? – vội hỏi khi th bước ra từ ghế lái.
- lái gần gần thôi. Đi xa thì tài xế. việc gần đây nên ghé xem em nhà kh.
Khoảnh khắc Tấn Phong bước vào cửa chính, mắt dừng lại trên đôi dép của đàn hồi lâu nhưng lại chẳng lên tiếng thắc mắc, lẽ đã đoán được chủ nhân của nó là ai .
- à, Hoàng Thiên đến ở cùng em . – đan hai tay vào nhau, lí nhí cất lời.
- Ừ. Khi đọc bản tin đó thì đã biết. Mỹ Trân à, kh cần cảm th khó xử với .
gật đầu, cố gắng kiềm nỗi xúc động, vội l ít bánh ngọt cùng nước lọc đặt lên bàn.
Sau một vài lời thăm hỏi, đem kế hoạch khởi nghiệp kể cho Tấn Phong nghe. Kỳ thực, cũng chút gì đó kh thoải mái khi mà cả và Hoàng Thiên đều nuôi ý định kinh do nghành thời trang may mặc này.
khi nào cả hai là đối thủ cạnh tr trên thương trường hay kh?
- Để đoán nhé. Đối tượng khách hàng mà Hoàng Thiên nhắm tới chắc c là tầng lớp trung lưu trở lên. – Tấn Phong nhấp một ngụm nước và nói.
- Em cũng chưa biết nữa. chưa nói gì. – thật thà đáp.
- Em thử hỏi xem. Bên MK thì nhắm tới khách hàng là tầng lớp lao động bình dân thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.