Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 171: Bữa Tiệc Nhỏ Ấm Áp - 2
Khi vừa vào nhà, ngạc nhiên vì bàn ăn đã được dọn sạch sẽ. Lén bước từng bước đến nhà bếp, tựa vách, nghe lén cuộc trò chuyện giữa hai đàn đang cùng nhau rửa chén.
cảm giác như Tấn Phong là vợ đang gởi gắm đứa em gái cưng cho em rể vậy.
- mong từ nay về sau nếu Mỹ Trân khóc thì chỉ là vì hạnh phúc quá mà khóc. Cuộc đời em đau thương nhiều . Em như cây xương rồng nở hoa giữa sa mạc. Tuy ôm hơi đau nhưng hãy vì yêu mà bao dung cho em .
- hứa. hãy yên tâm. Mỹ Trân là một xương một thịt với . Khúc mắc đã kh còn. Trải qua bao biến cố, chúng đã hiểu và tin tưởng nhau tuyệt đối.
- Xin lỗi vì lúc trước đã mạnh tay với .
- Nhờ cú đ.ấ.m mà tỉnh ra. Nếu kh, e là mất cô lần nữa.
Nước mắt ứa ra, rơi từng giọt, từng giọt xuống mu bàn tay. Cảm ơn cuộc đời đã cho được gặp hai đàn này.
đã từng cho rằng là cô gái vận số đen đuổi nhất hành tinh nhưng giờ đây, nhận ra thật diễm phúc.
- Hai đang nói xấu em? – ló đầu ra và hỏi sau khi đã lau khô gương mặt.
- Kh . – Cả hai đồng th đáp.
Cuộc vui nào cũng tàn, Tấn Phong nán lại, chuyện trò đôi ba câu ra về. Căn nhà nhỏ bây giờ chỉ còn lại và Hoàng Thiên.
Chúng kh nói gì, chỉ lặng lẽ tựa vào nhau, đưa mắt ra khung cửa sổ, nơi dải mây trắng đang thay hình đổi kiểu.
Thi thoảng, Hoàng Thiên lại hôn khắp mái tóc . thể cảm nhận được nhiệt độ tỏa ra từ , nhịp tim cũng tăng nh hơn bình thường.
- , ngủ thôi. – rời khỏi vòm n.g.ự.c săn chắc của , thủ thỉ.
- Em… em vào ngủ trước , … tắm sẽ vào sau. – Giọng hơi khàn, ánh mắt chút m.ô.n.g lung.
- mới tắm mà, tiết kiệm nước chút .
Vừa nói, bàn tay hư hỏng của vừa ve vuốt trên mặt Hoàng Thiên dần dà trượt xuống, chạm vào nơi trái tim đang đập mạnh vì .
Lần này, kh là bị bỏ thuốc, tỉnh táo nhưng vẫn sẽ chủ động. Dù gì cũng là đàn , tâm sinh lý đều ổn định, nhu cầu, cứ bắt nhịn như thế này cũng tội nghiệp.
Đã nhiều đêm , khi giật giữa khuya, thể cảm nhận được những nụ hôn vụn vặt đặt trên tóc , vai, cánh tay kèm theo những lời yêu thương khẽ.
Hơi thở của mỗi lúc một dồn dập, mặt cũng đỏ lên nhiều. Làn hương bạc hà quyện hương rượu phả vào các giác quan khiến toàn thân cũng lâng lâng theo nhịp sóng tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-171-bua-tiec-nho-am-ap-2.html.]
rướn , đặt lên môi một nụ hôn ướt át.
- Mỹ Trân, em làm gì vậy? – Hoàng Thiên vừa thở gấp vừa hỏi khi vừa bu tha đôi môi bạc của .
- muốn động phòng hoa chúc sớm kh? – di ngón tay qua lại trên bờ môi , hỏi khẽ.
kh trả lời nhưng chỉ vài giây sau, đã bị cánh tay rắn rỏi nhấc bổng lên.
Những bước chân dài nh chóng đưa đến bên giường và khi cảm nhận được lưng chạm vào mặt nệm êm ái thì phía trên cũng trở nên nặng trịch bởi lực đè của đàn .
Trong lòng bỗng nhiên một chút sợ hãi .
- … à, hay là tắm .
dùng cả hai tay đặt lên n.g.ự.c Hoàng Thiên, cố sức đẩy ra nhưng kết quả là cứ trơ như đá, vững như đồng.
Ánh mắt đã nhuốm đầy dục vọng, mơ màng, cưng chiều .
- Muộn Mỹ Trân, đám cháy này kh dập được nữa. – Giọng khàn đục vang nhẹ bên tai .
Những kích thích từ cái gặm cắn ở vành tai khiến gần như tê dại.
Hai lần trước, và quấn quít nhau khi đã mất gần hết ý thức. Còn bây giờ, quá chân thật khiến kh biết tiếp nhận thế nào.
lẽ cần uống thêm rượu. Chỉ cần uống thêm rượu là sẽ can đảm hơn hoặc là xỉn luôn, kh hay biết gì.
- Em… em cần uống rượu. Hoàng Thiên à, uống thêm chút rượu nhé. – run rẩy đề nghị cùng .
Ngay lập tức, Hoàng Thiên rời khỏi vành tai , ngẩng đầu lên .
khấp khởi mừng, cho rằng sẽ tán thành nhưng nào ngờ lại lắc đầu lia lịa.
- Kh được. Hôm nay, muốn em nhớ rõ chuyện ân ái giữa chúng ta. kh muốn giống hai lần trước. – nói bằng giọng nghiêm túc.
- Nhưng… em sợ… - khổ sở , bày ra bộ mặt đáng thương.
- Kh đâu. Cứ giao hết cho , hứa sẽ nhẹ nhàng yêu thương em.
Bàn tay mềm mại ve vuốt gò má dần dà trượt xuống cổ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.