Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 182: Sương Lạnh Chiều Đông - 1
Quốc Cường gật gù cũng ngồi xuống. ta kh ngừng trách yêu vì l card visit của mà chẳng nhá số ện thoại sang cho .
cũng chỉ đành giả lả bảo rằng quên.
- À , hôm đó bảo sang tuần ký hợp đồng với c ty em mà im ru vậy? – làm bộ ngây thơ, nũng nịu hỏi.
- Thế Hoàng Thiên kh nói gì với em à? Thế kh kêu em n tin cho à? – Mắt Quốc Cường trợn tròn .
- Kh ạ. Em biết gì đâu. Tại bận túi bụi nên em chủ động hẹn để hỏi.
- Thôi được, làm việc cũng kh thích vòng vo, để nói thẳng luôn.
nói đến đó thì bưng ly nước lọc lên uống một hơi vào thẳng vấn đề.
c nhận là mặt dày thật, chẳng nể nang gì mà nói luôn rằng chỉ cần l.à.m t.ì.n.h nhân của thì ký hợp đồng ngay lập tức. Và hàng tháng, sẽ chu cấp cho ba mươi triệu ăn xài.
c nhận là trong mắt , giá thiệt. Cũng ha. Thời Hoàng Thiên còn là thiếu gia ngậm thìa vàng thì cũng bị làm cho mê mệt đ thôi.
Xem ra, là do duyên với m đàn giàu .
Đoán chừng b nhiêu đó đủ để chị Liên giáo dục lại em trai hiền như cục đất này nên cũng kh muốn nói gì thêm, chỉ gật gù và làm bộ như nóng nực, nhờ Quốc Cường kéo giúp tấm liếp che bên h chòi lên cho thoáng mát.
nh nhảu rời ghế và làm theo ý . Khoảnh khắc tấm liếp kéo lên hơn phân nửa thì ở chòi bên kia, chị Liên cũng vừa mở chiếc mắt kính đen to bản ra, trợn mắt sang.
- Chị… chị Hai… - Mặt Quốc Cường biến sắc, chuyển sang màu x lè.
Cũng may là chủ quán lẫn nhân viên nơi đây đều kinh do như kiểu bất cần khách, ngồi lâu như vậy mà chẳng ai ra hỏi xem khách dùng món gì nên cũng kh cần th toán, cứ thế mà thôi.
cũng kh ý định làm thân với chị Liên sau sự việc lần này nữa. Cho dẫu chị đồng ý đầu tư thì Hoàng Thiên cũng kh chịu đâu.
Hơn nữa, nhận sự giúp đỡ từ Hoàng Thuận sẽ cảm giác an toàn hơn.
Rời khỏi quán, xe buýt về c ty, định vào đó sắp xếp lại hồ sơ, làm nốt những việc còn dang dở của hôm trước sẽ cùng về nhà với Hoàng Thiên luôn.
Ánh nắng buổi ban trưa lại kh gay gắt để đốt nóng tâm hồn cùng thân xác của vậy nhỉ?
Cảnh tượng trước mắt là gì vậy? Tại Hoàng Thiên lại cùng Hellen? Kh cô và đã cắt đứt à?
Chân như bị đổ bê t, kh tiến lên được dù rằng muốn chạy đến chỗ họ. bất lực đứng Hoàng Thiên mở cửa xe cho cô vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-182-suong-l-chieu-dong-1.html.]
Khi thể động đậy, chiếc xe cũng dần lăn bánh. May thay, vừa chiếc ta xi đỗ khách xuống nên leo lên luôn, bảo bác tài bám ngay sau xe .
Suốt quãng đường, nôn nao kh yên và khi tận mắt chứng kiến chiếc xe kia rẽ vào khu khách sạn cao cấp, hồn trống rỗng.
cần tin , đàn đã cùng chung chăn gối. đã bỏ tất cả vinh hoa phú quý chỉ vì muốn sống bên , sẽ kh lý nào phản bội được.
- Cô ơi, chạy vào trong luôn kh?
Bác tài xế lên tiếng hỏi khiến hoàng hồn, vội vàng lắc đầu đọc địa chỉ nhà để bác đưa về.
Nếu như chạy vào trong đó, chẳng biết làm gì hay nói gì với Hoàng Thiên cả. Đúng hơn là sợ. nên về nhà sẽ tốt hơn.
sợ sẽ biến thành sư tử Hà Đ trong mắt .
Chiều tà, Hoàng Thiên về nhà đúng giờ như mọi ngày. cố gắng bày ra khuôn mặt vui vẻ đón .
vẫn ôm vào lòng, hôn hít khắp tóc và mặt mới chịu vào nhà tắm. vẫn cười nhưng nhận ra lòng tâm sự.
lẽ cần hỏi rõ trong bữa ăn, tránh việc đôi bên hiểu lầm, dễ gây xích mích.
- Mỹ Trân à, tối mai bay sang Mỹ .
Câu nói bất chợt cất lên khiến đôi đũa trên tay ngừng lại, chơi vơi trong khoảng kh.
sang Mỹ ư? đột ngột vậy nhỉ? kh hề ý định về lịch trình này trước đó. vừa gặp Hellen và giờ sang Mỹ.
- chuyện gì kh ? – cố giữ bình tĩnh và hỏi.
- Ừ. sang đó bàn chuyện làm ăn với bạn. Bạn sẽ là đầu tư cho chúng ta. muốn đôi bên gặp trực tiếp.
- Vậy… bao giờ về? – Lòng buồn hiu, kh muốn ăn chút nào nữa.
- Ừ, chưa biết. lẽ… lẽ là một tuần hoặc hơn chút.
Đau quá. Tim đau quá. biết đang nói dối nhưng lại kh biết đang nói dối chuyện gì.
Càng đau hơn khi lại kh thể mở miệng chất vấn . sợ mất . ghét thế này? yếu đuối thế này?
- Vâng. Em sẽ thu dọn quần áo cho .
Chưa có bình luận nào cho chương này.