Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 186: Vợ Chồng Hợp Pháp - 1
Sau một đêm ân ái rã rời, thức dậy trong vòng tay của Hoàng Thiên. vẫn còn say giấc.
Gương mặt này, những đụng chạm thật này và chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út cho biết rằng kh hề nằm mơ.
Theo thói quen, dùng ngón trỏ di chuyển từ trán xuống chóp mũi, sau đó vẽ qu viền môi mỏng.
- Á, cắn em? – la lên khi Hoàng Thiên bất chợt ngoạm l ngón tay .
- Bị hoài mà kh chừa. Thế nào, nhớ kh?
Cái gã này, biết còn bày đặt hỏi. xụ mặt, gật đầu. Nếu mà bướng, lắc đầu thì kiểu gì cũng vồ l , ăn còn cái xương cho mà xem. nên biết khó mà lùi thì hơn.
- đã dặn ở nhà ngoan sẽ thu xếp về sớm nhưng lại dỗi, bỏ bê c ty, ngồi nhà uống rượu? – Hoàng Thiên bắt l một bên má , kéo giãn ra. Giọng chút bất mãn.
- về gặp nội lại nói dối em? nội kh cho liên lạc với em ? – kh trả lời mà hỏi ngược lại.
- Vì em luôn chỉ nghĩ cho khác, kh bao giờ nghĩ cho bản thân.
Trong khi đần mặt vì chẳng hiểu câu nói của Hoàng Thiên ý nghĩa như thế nào thì đã kéo ôm sát vào lòng.
Sau tiếng thở dài, chậm rãi kể cho nghe tất cả. Hóa ra, hôm Hellen đến tìm là để th báo tình hình sức khỏe của nội và cũng là giúp chuyển lá thư tay đến .
Vì cô taxi từ sân bay đến c ty Thiên Mỹ nên đưa cô về khách sạn, nơi nhóm bạn bay cùng chuyến với cô đang tụ tập.
Từ ngày Hoàng Thiên từ bỏ thân phận thừa kế và về Việt Nam khởi nghiệp, sức khỏe nội cũng giảm sút rõ và bị lên cơn đau tim, nhập viện ều trị.
Hoàng Thuận đã tạm gác lại c việc, kề cận chăm sóc và thể theo yêu cầu của , đã trao lá thư cho Hellen, nhờ cô đến Việt Nam một chuyến bởi gọi nhưng Hoàng Thiên kh bắt máy, còn nếu n gởi qua cũng chưa chắc gì Hoàng Thiên tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-186-vo-chong-hop-phap-1.html.]
- Khi qua thì vừa xuất viện. Hoàng Thuận và đã đến thị trấn yên tĩnh nhất nước Mỹ, thị trấn Green Bank và ở cùng suốt một tuần liền. Nơi đó kh internet, kh ện thoại. Thế nên, mới báo trước với em cho em khỏi lo đ.
Ồ, hóa ra một nơi như thế ? kh biết. kh biết cái thị trấn đó. cứ nghĩ nếu bận đến đâu thì cũng sẽ vài phút để n cho cái tin, gọi cho cuộc ện thoại, nói dăm ba câu.
Vòng tay Hoàng Thiên càng lúc càng siết chặt hơn. lẽ cũng cố gắng vì nhớ nhiều. thể cảm nhận được nỗi xúc động trong từng câu nói của .
cho biết chính khi rời xa các thiết bị ện tử, rời xa những tính toán kiếm tiền, rời xa guồng quay xô bồ của cuộc sống tất bật ngoài kia, mới nhận ra rằng, Hoàng Thuận và nội kh hề chút ác cảm nào với mà họ thật lòng thương , xem như thân của .
- Mỹ Trân à, vì em đã giang tay đón nhận khi kh còn gì cả nên nội đã thay đổi suy nghĩ đ. – nhẹ nhàng đẩy ra, nắm l cằm mà cưng nựng.
- Là do thương , sợ vất vả. Hoàng Thiên à, những xung qu đều thương , là kh mở lòng, gạt bỏ tự ti để th thôi. Trước ngày về đây, Hoàng Thuận gọi cho em và bảo em ở bên đ. Nếu kh, em chẳng biết mà đến đón .
Mũi Hoàng Thiên đỏ lên như trái cà chua, cơ mà chắc vì là đàn nên cố kiềm, kh khóc.
Thế nhưng, khi nghe nói lúc chúng gặp tai nạn trên đường xuống tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, mẹ đã bảo cứu l trước thì khóc lên như đứa trẻ.
Từ ngày về bên nhau, hai chúng kh ai nhắc lại vụ tai nạn vốn là vết sẹo hằn sâu trong tim và cũng kh nói ều này với .
Thế nhưng, bây giờ, muốn nói ra để biết bà Ngọc Minh thương chẳng khác nào con ruột, chăng vì kh tự mang nặng đẻ đau nên những chuyện vụn vặt và những tâm tư sâu kín của bà kh tài nào tinh ý để đoán biết được.
thể buổi đầu, bà nhận nuôi vì để giữ được vị thế trong tập đoàn Hana nhưng theo thời gian đồng hành cùng , chăm bẵm , bà đã thương , thương hơn bản thân , quý hơn mạng sống .
kh muốn Hoàng Thiên mãi tự ti về thân phận thật sự của . muốn biết rằng giá trị trong trái tim những thân kh cùng huyết thống, bao gồm cả đây.
Vì cả hai ôm nhau khóc ròng tận mười phút nên mắt lẫn mắt sưng húp, tr xấu xí vô cùng.
Kết quả là, chúng đành dời ngày đăng ký kết hôn vào ngày mai luộc trứng gà, lăn cho mắt bớt sưng.
Nếu và mang nhau lên phường vào lúc này, họ sẽ nghĩ chúng bị ép hôn chứ. Nếu như hạnh phúc vì được l nhau thì cũng kh ai khóc đến mức này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.