Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 22: Gặp Lại Mối Tình Đơn Phương Đầu Đời - 2
- Em chơi Giáng Sinh một ? – đưa mắt xung qu và hỏi.
- Dạ. Một .
- đang vội kh? Uống với ly trà sữa được kh?
Chẳng rõ ma xui quỷ khiến thế nào mà gật đầu lia lịa trong khi vốn đang định bắt taxi về tr nhà.
Tấn Phong đưa tay trỏ vào quán trà sữa đối diện cất bước trước. rụt rè bám theo sau.
trai thích ngày nao giờ đã hóa thành đàn trưởng thành, lịch lãm và thành c.
Hai ly trà sữa to đùng nh chóng được đặt xuống trước mặt chúng . Ăn hết ly này chắc no tới ngày mai mất thôi.
Nếu là mười năm về trước, Tấn Phong mời uống ly nước mía xay bên lề đường thì chắc mừng xỉu lên xỉu xuống chứ kh bình tĩnh như bây giờ đâu.
Bất giác, hình ảnh Hoàng Thiên lướt ngang trong đầu khi bàn tay lần nữa cảm nhận chiếc ện thoại đang rung ù ù trong túi xách.
Vì sợ nhỡ đâu là bà Ngọc Minh gọi nên lén thử và th màn hình hiện tên Hoàng Thiên.
Mặc kệ , nhất quyết kh nghe máy. ở bên đó nội, họ, nếu gặp sự cố gì thì họ nên là được gọi đầu tiên, kh .
- Em lên thành phố lâu chưa? – Tấn Phong khu đều ly trà sữa, dịu dàng cất tiếng.
- Gần ba năm ạ.
- Gần ba năm mà giờ mới được gặp lại em. Duyên mỏng hay dày nhỉ?
- ạ? – tròn mắt đối diện vì kh hiểu lời nói nghĩa gì.
- À. Em sống gần đây kh? Em đang làm c việc gì?
- Dạ, từ đây đến chỗ em ở khoảng hai mươi phút chạy xe. Em.. em làm giúp việc. – thành thật trả lời.
Trái với vẻ tươi roi rói như cá vừa vớt ở biển lên của , nét mặt Tấn Phong thoảng buồn rầu. Cũng thể là do nhầm cũng nên, việc gì buồn cho chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-22-gap-lai-moi-tinh-don-phuong-dau-doi-2.html.]
C việc hiện tại của hàng tá mơ mà chẳng được ý, lương cao, được chủ đối đãi như nhà.
À, chủ của thì đối đãi với như tình, bằng chứng là ta đang gọi cháy máy đây. Muốn quản lý chắc? đang uống trà sữa cùng trai đẹp giàu đây, nếu cánh thì bay về mà bắt ghen chứ chẳng dại gì bắt máy.
Đã lỡ ngó lơ thì ngó lơ luôn, chờ về ra thì ra. Giờ mà nhấc ện thoại lên, kiểu gì cũng bị hét vào tai. kh muốn thủng màng nhĩ.
- cứ nghĩ em sẽ là một thiết kế thời trang hoặc em sẽ làm nghề gì đó liên quan đến may mặc. – Giọng chùng xuống nhưng cố giữ nụ cười trên môi.
- Nghề chọn mà . Nhưng mà.. lại nghĩ vậy? – nheo mắt, tỏ vẻ ngạc nhiên.
- Buổi biểu diễn thời trang gi chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam năm đó lớp em đạt giải nhất còn gì. biết em là đứng sau các thiết kế .
Nếu như Tấn Phong kh nhắc thì cũng quên béng mất việc từng ghi dấu ấn duy nhất trong suốt ba năm học cấp ba.
cũng kh quá bất ngờ khi biết đứng sau các thiết kế. Sau khi đạt giải, m lớp khác hỏi ai là làm ra các mẫu váy, quần áo và chúng bạn cũng nói cho họ hay. Chỉ là, họ chỉ một cái lãng quên nh chóng.
Thành tích học tập kh nổi bật, nhan sắc lu mờ nên b nhiêu năng khiếu chẳng đủ sức khiến mọi chú ý đến lâu hơn. Thế nhưng, chẳng ngờ , một trai mà ngỡ cách xa tận chín tầng mây lại nhớ tất cả.
hay từng mến mộ nhiều lắm kh? hay khi đột ngột biến mất, đã hụt hẫng và buồn nhiều lắm kh? hay một cô gái như con vịt con xấu xí luôn dõi theo bóng lưng , lén ở mọi góc độ kh?
- đưa em về nhé. – Tấn Phong đề nghị sau khi xin được số ện thoại của .
- Vâng, vậy.. làm phiền .
Thật lòng là muốn từ chối nhưng chẳng hiểu con quỷ nhỏ hiện lên trong đầu. Nó bảo gắng giữ mối quan hệ này để sau khi th lý hợp đồng với bà Ngọc Minh thì thể ôm l chân đẹp trai mà xin một chân làm việc trong văn phòng.
Với tấm bằng kế toán loại khá và kh l một năm kinh nghiệm thì chắc c chẳng c ty nào bỏ tiền mướn đâu. Nhưng Tấn Phong thể sẽ du di, giúp đỡ.
theo chân ra xe, ngồi vào ghế phụ bởi đã mở cửa chờ sẵn.
Chiếc xe khởi động êm và chạy cứ như bay, nhẹ nhàng, thoải mái. Xe xịn đúng là khác xe taxi nhiều, giống như những khác biệt giữa và , giữa và Hoàng Thiên.
- cho em xuống đây được , chạy vào trong lại quay đầu xe, phiền cho lắm. – vội lên tiếng khi xe sắp chạm đến con đường dẫn vào khu villa.
Tấn Phong gật đầu, cho xe dừng lại. mau mắn chúc tối vui leo xuống, đóng mạnh cửa, kh quên vẫy tay chào lần nữa trước lúc co chân chạy về biệt thự.
Hy vọng kh tên trộm nào đến thăm viếng cái chốn xa hoa kia.
Chưa có bình luận nào cho chương này.