Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 25: Xung Đột - 1
- kh ra phòng khách ngồi ?
cảm th kh thoải mái khi kẻ cứ đứng chằm chằm nên lên tiếng đuổi khéo. Thế nhưng, Hoàng Thiên dai hơn tưởng, cứ ì ra, chẳng nhúc nhích cũng chẳng đáp lời.
Chẳng còn cách nào khác thành thử đành ngó lơ và cố gắng sắp trái cây lên dĩa nh nhất thể.
Đang yên đang lành thì cái bao tử lại hành , khiến ợ ọe m cái liền. Chất men trào ngược lên cuống họng chua lòm hại mặt nhăn nhúm như khỉ, đưa tay lên vuốt ngược xuống.
- Em vậy? – Hoàng Thiên vừa vuốt lưng cho vừa hỏi.
cảm th càng ngày càng to gan lớn mật. Quấn quýt trong bếp thế này nhỡ đâu mẹ thình lình xuất hiện chắc cắn lưỡi mất.
Sợ quá, đưa tay đẩy mạnh khiến lùi lại m bước.
- kh cả.
- là.. thai kh?
Mắt mở to còn hơn cái đ.í.t chén, trợn tròn trước mặt. đoán chắc là Hoàng Thiên mua bằng , kh học.
nghĩ mới hơn hai tuần kể từ cái đêm đáng quên kia mà triệu chứng ốm nghén được vậy kia? Đần thiệt hay giả bộ đần thế nhỉ?
- Thai ở đâu ra? bị khùng hả? đã uống thuốc .
- Bị khùng? Uống thuốc?
Gương mặt Hoàng Thiên đột ngột chuyển từ háo hức mong chờ sang xám xịt, tối đen. Chắc bị chửi khùng nên tự ái đây mà. Thật ra, kh uống thuốc nhưng hôm đó là ngày an toàn, chắc c kh em bé được.
Cứ tưởng sẽ quay ngay tức khắc nhưng kh, từ từ sấn tới, áp sát . Một cúi xuống, một cố tránh, cuối cùng là phân nửa sắp nằm bẹp lên kệ bếp.
- .. làm cái gì vậy? – run rẩy cất lời.
- Mỹ Trân à, kh bị khùng. .. sẽ hỏi tội em sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-25-xung-dot-1.html.]
Dứt lời, Hoàng Thiên liền đứng thẳng dậy, gương mặt biến sắc, trở nên nghiêm nghị, lạnh lùng và vô cùng đáng sợ. Ánh mắt như đen hơn, sâu hơn và hình như nụ cười chẳng khác nào là đang nghiến răng cả.
ngày tận thế của đến kh? phạm tội gì với chứ? Lẽ nào là vì kh nhận ện thoại, kh trả lời tin n? Hay là vì nói uống thuốc tránh thai?
Cơ mà cho dù như thế thì đã ? Cái thằng khốn này lại tham lam đến thế chứ? Hellen để trang trí à? kh gọi ện cho cô , n tin cho cô và bảo cô mang thai con của ? làm nghề đẻ mướn đ à? là tổng đài tâm sự của chị Th Tâm đ à?
Trong lúc đang bộn bề với mớ câu hỏi thì cái dĩa trái cây đã theo tay Hoàng Thiên ra ngoài phòng khách. Cứ cái đà này nếu kh lên cơn đau tim thì cũng bị ên mất thôi.
Sau bữa cơm trưa cho đến tận chiều liêu, Hellen và bà Ngọc Minh cứ kè kè bên nhau. Xem ra, họ nói chuyện hợp.
th bà chủ của cười tươi, thi thoảng còn vươn tay vuốt m sợi tóc xõa trước trán cô , cứ như mẹ và con gái ruột vậy, tình thương mến thương lắm.
Còn Hoàng Thiên, sau khi đưa dĩa trái cây ra cho hai họ thì biến lên phòng luôn, chẳng th ló đầu ra. Mãi tận khi cơm tối được dọn lên và Hellen lên thỉnh thì mới lò dò xuống.
- Mỹ Trân à, hôm nay Hellen ngủ lại nhà chúng ta. Lát nữa, cháu chuẩn bị phòng cho con bé nhé. – Bà Ngọc Minh quay sang , nhỏ nhẹ nói.
- Vâng.
Ăn được một chén thì rời bàn, tiến thẳng lên lầu hai và chuẩn bị phòng ngủ cho Hellen. Sống chung gần ba năm, bà Ngọc Minh kh còn thắc mắc chuyện ăn ít hay nhiều nữa vì bà biết hết ngại ngùng, xấu hổ , khi nào muốn ăn sẽ ăn thật nhiều, và những lúc cũng biếng ăn hoặc ăn vặt nên no ngang.
Trải ga giường và l gối mền cho cô , về phòng , l ện thoại gọi cho Tấn Phong. Cứ ngỡ m hôm nữa Hoàng Thiên mới về nên mới nhận lời ăn, nào ngờ nỗi ám ảnh của bóng đêm lại trở về sớm như vậy.
Tuy Hoàng Thiên chẳng quyền gì cấm cản tung tẩy sau khi đã lo tròn bo c việc nhưng cái nết khác kia buộc dè chừng nếu kh muốn mọi thứ rối nùi lên.
lẽ nói chuyện rõ ràng, thẳng thớm với một lần và trả lại cái nhẫn kim cương nặng hơn cái g xiềng này.
- nghe đây Mỹ Trân.
Ôi, cái giọng trầm ấm, dịu dàng này nghe mới đã tai làm . hít một hơi thật sâu trình bày lý do lý trấu với .
nói dối là chủ nhà mở tiệc đãi khách và buộc ở cạnh bên để phục vụ họ, thể họ sẽ ăn uống thâu đêm nên kh thời gian dành cho .
- Kh cả. sẽ mời em vào dịp khác. C việc luôn được ưu tiên mà.
- Dạ, cảm ơn đã th cảm cho em. Chúc buổi tối vui vẻ ạ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.