Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 27: Trả Nhẫn Bất Thành - 1
Còn cách một bước chân thì Hoàng Thiên dừng lại. kh dám mặt , chỉ xuống chân mà thôi.
Cơ mà nhờ vậy, mới để ý th đầu ngón chân cái của bị thương, chẳng biết đứng kiểu gì và đá vào đâu nữa. Tr kiểu băng bó chắc là tong cái móng .
Chắc bị thần linh phạt vì cái tội hay ăn h.i.ế.p đây mà.
- Lên giường với , nhận nhẫn tặng mà còn dám ra ngoài kiếm chồng à? Mỹ Trân, em kh hiểu ý nghĩa của việc tặng nhẫn kim cương hay ? Hả?
Ôi trời ơi, ta cần hét vào mặt như vậy kh? Rõ ràng đang nói nhẹ nhàng, tình cảm nhưng đến gần cuối câu lại nâng t lên khiến giật thót, theo phản xạ ngẩng đầu gương mặt đằng đằng sát khí đối diện.
- Đã bảo đừng nhắc lại chuyện đó nữa mà. Còn nhẫn, trả cho là được chứ gì? - cũng ráng gân cổ lên dù rằng toàn thân đang run rẩy.
Ngay lập tức, tóm l tay Hoàng Thiên, đặt chiếc nhẫn bạc tỷ vào lùi lại. th độ giận dữ của tăng vọt, mày nhíu lại, tay cũng nắm chặt, như muốn nghiền nát vật giá trị kia.
Còn chưa kịp nhấc chân lên, đã bị túm l. nắm c.h.ặ.t t.a.y , cố đeo chiếc nhẫn vào. Cái tên này đúng là cố chấp.
- làm cái gì vậy? Thả ra.
Sức yếu như con sên, chẳng thấm thía gì với một gã đàn cao lớn, mạnh khỏe như . bất lực chiếc nhẫn trượt vào tay , dẫu cố gập ngón tay xuống thì vẫn dễ dàng bẻ nó lên mà tiếp tục thực hiện cái hành động bá đạo, ên rồ kia.
- Trả ? Mỹ Trân, em xem thường quá đó. Để nói cho em biết. Một khi em đã chấp nhận để đeo nó vào ngón tay em thì đừng mong ngày tháo nó ra.
Mắt trợn tròn và miệng há hốc vì quá sửng sốt. Tình huống ngỡ chỉ trong m cuốn truyện ngôn tình cẩu huyết tự dưng vận vào đời thế này.
Tuy thích m giám đốc, chủ tịch đẹp trai, tài giỏi thật đ nhưng cái tính nết này thì kh ưa được mà.
Đúng là biết ý nghĩa của nhẫn kim cương, đúng là thích và vui khi tự tay đeo nó cho , còn khuyến mãi thêm lời đường mật nhưng vì cứ ngỡ sẽ vì mà thay đổi, sẽ một lần thật lòng nghiêm túc trong chuyện tình cảm lứa đôi.
Thế nhưng, đã nhầm nên dừng ngay thôi. qua Mỹ, nối lại tình xưa cùng Hellen, còn đưa cô về nhà.
cho rằng là con búp bê kh biết suy nghĩ ? Hay cho rằng tiền của thể khiến ngoan ngoãn l.à.m t.ì.n.h nhân trong bóng tối làm vợ bé của , sinh những đứa con ngoài giá thú cho ?
- Đủ Hoàng Thiên. kh đồ chơi của . Dừng chuyện ngu ngốc này lại . Hellen .
- Hellen? – Hoàng Thiên bu tay ra, nheo mắt hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-27-tra-nhan-bat-th-1.html.]
- , là cô .
- À, thì ra là đang ghen ? Em ghen Mỹ Trân?
- Kh . – quay mặt sang hướng khác, dõng dạc trả lời.
- Rõ ràng là đang ghen.
- Đã nói là kh mà. tưởng quý giá lắm hay mà ghen?
quay ngoắt lại, trừng mắt đàn đáng ghét. Trong một khoảnh khắc mà biểu cảm trên mặt thay đổi chóng vánh, nụ cười vui vẻ, tự mãn tắt ngúm, chuyển sang cau , bực dọc.
Khổ thân cho , đang lúc kh khí u ám bao trùm thì nhạc chu ện thoại trên tay lại reo vang.
th tên của crush một thời hiện lên, đ.â.m hoảng, vội nhấn tắt nhưng ngặt nỗi cái ện thoại cảm ứng lại tới thời kỳ khó ở nên nó cứ đơ như cán cuốc và nhạc cứ thế reo tưng bừng.
lại cài nhạc chu trúng bài "Kẻ yêu thầm" cho Tấn Phong chứ nhỉ? Chết mất thôi.
- Đàn gọi ? kh nghe máy? mới ra nước ngoài b nhiêu mà em thiếu hơi đàn kiếm ?
Đang rối thì Hoàng Thiên lại giở giọng chất vấn khiến càng rối hơn. Chiếc ện thoại trơn lùi tuột khỏi tay và rơi luôn xuống sàn, nứt màn hình, tối đen.
Kh biết vậy là hên hay xui nữa. Hoàng Thiên kh thể biết được ai gọi cho và thể sẽ mất m triệu để thay màn hình hoặc tệ hơn là mua cái ện thoại mới.
- th là sợ đàn . Vừa sợ vừa ghê tởm.
- Cái gì? Em dám nói rằng em ghê tởm ?
Lời vừa dứt, Hoàng Thiên liền kéo , ôm chặt và hôn ngấu nghiến. Mọi thứ diễn ra quá nh khiến chẳng kịp phản ứng. Đến khi ý thức được thì cũng chẳng thể làm gì hơn vì dùng lực quá mạnh.
như con thỏ nhỏ nằm trong lòng sói, vùng vẫy vô vọng. Bờ môi bị ma sát đến mức ngỡ như xây xát.
Nụ hôn đầu đời, kh, cũng thể là đêm hôm đã hôn trong lúc l.à.m t.ì.n.h nhưng vì kh nhớ nên chẳng biết nó vị gì, mang đến cảm xúc gì. chỉ biết lúc này, cảm nhận của là đau đớn, tủi nhục.
Lúc tiễn ra sân bay, đã nhớ nhung bóng lưng biết bao, những ngày sau đó, mong chờ quay lại biết bao nhưng đổi lại là sự thật khiến tê tái cõi hồn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.