Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 5: Cô Giúp Việc Chuyên Nghiệp - 1
Suốt m ngày liền sau đó, Hoàng Thiên làm mặt lạnh mỗi khi th . Nói đúng hơn là bỏ qua sự tồn tại của trong căn biệt thự này.
đôi khi lén , kh còn bắt gặp ánh mắt đa tình chăm chú để tìm cơ hội nói móc, nói mỉa nữa.
Đáng lẽ ra nên vui vì ều này mới đúng nhưng chẳng hiểu lại cảm th hụt hẫng, thiếu thiếu cái gì đó. Chắc hay bị trêu riết thành ghiền , giờ yên thân lại cảm giác trống trải.
Đặt lại chậu cây cuối cùng lên bệ cửa sổ sau khi cắt tỉa những chiếc lá vàng và xếp lại sỏi, tưới nước cho nó, toan rời thì tiếng đàn đột ngột cất lên khiến chân khựng lại.
- Mỹ Trân, pha cho ly cà phê.
- cơ? – quay đầu, tròn mắt ngạc nhiên.
- Em bị lãng tai ? Cà phê. – ngừng viết, ngẩng đầu .
- À, ngay.
Nh như một con sóc, phóng nh ra khỏi phòng và chạy sầm sập xuống cầu thang, vào thẳng nhà bếp.
Hôm nay chẳng hiểu Hoàng Thiên bị gì mà kh đến ngân hàng. Hôm qua, th ôm một chồng hồ sơ về và giờ thì ngồi trong phòng làm việc vừa xem vừa ký, chốc chốc lại quay sang thao tác trên máy tính.
Lúc trở lên, nghe loáng thoáng nói chuyện ện thoại với ai đó. nh tay đẩy gọn tập tài liệu sang một góc bàn đặt ly cà phê nóng xuống.
Chẳng rõ mắt bị chột, bị lé hay kh mà th màn hình máy tính của hiển thị mặt trên đó. Chưa kịp kỹ thì nó đã chuyển sang hình khác nên cũng kh dám chắc. thể là nhầm cũng nên.
- Cà phê của đây. .. còn cần gì nữa kh?
- Đủ , em cứ làm việc của em.
nh chóng thu tay về trước khi bàn tay bảy tỷ kia vươn sang, chạm vào tách cà phê. Chiếc đồng hồ mà Hoàng Thiên đang đeo giá bảy tỷ, một con số thể nuôi sống cả một đời.
Nếu chiếc đồng hồ đó thì việc làm đầu tiên là mang nó bán, quy ra thành tiền.
Thực đơn hôm này là thịt bò cuộn lá lốt, c rau củ và cá chiên. Đây toàn là những món thích. Từ ngày bước chân vào nơi này, tăng cân th rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-5-co-giup-viec-chuyen-nghiep-1.html.]
Bà Ngọc Minh và Hoàng Thiên ăn kh nhiều, ví như nửa ký thịt bò thì hai mẹ con họ ăn chắc đâu tầm hai lạng, còn ba lạng sẽ chui vào bụng .
Chỉ mất gần một tiếng, bữa trưa đã chuẩn bị xong. Đang định lên gọi Hoàng Thiên thì đã th đang bước nh xuống cầu thang. vẻ vội vì vừa vừa khoác áo.
- kh ăn cơm ? – buột miệng hỏi.
- Em cứ ăn trước , việc ra ngoài chút, lát về dọn cho ăn sau cũng được.
- À, vâng, luôn cũng được. – vui vẻ, gật gù.
- Em nói gì?
Giọng lạnh t, ánh mắt sừng sộ với vẻ khó hiểu. Lúc này, mới phát hiện ra lỡ lời. Lý ra, chỉ nên nói thầm trong bụng, chẳng hiểu thế nào mà câu lại vọt ra khỏi miệng, chui vào tai vậy kìa.
- Kh, ý là, nếu lỡ đường, đói quá thì ăn bên ngoài cũng được, hơn mười một giờ trưa còn gì.
- Lo thừa.
Sau khi ném vào mặt hai chữ, Hoàng Thiên gấp gáp rời . mau mắn chạy mở cổng trước khi lái chiếc xe sang, xịn, mịn từ trong gara ra.
Buổi trưa, nắng gay gắt, những tia nắng xuyên qua những tàn lá bị gió lay đùa, nhảy nhót khắp khoảnh sân rộng. Những ngày như thế này, ngại ra đường cực kỳ, chỉ muốn ru rú trong nhà.
Bữa trưa một nên ăn nh. Định bụng ngủ một giấc nhưng sợ đàn kia về bất thình lình, kh kịp mở cửa sẽ khiến ta cau mày, nhăn nhó nên là thôi.
Buồn tay, buồn chân, lôi gi ra vẽ vời vài kiểu áo, quần, đầm váy. Ước mơ của là trở thành một nhà thiết kế thời trang nhưng nó đã bị dập tắt khi gia đình xảy ra biến cố.
Ba làm ăn thua lỗ nợ nần, áp lực khiến nghĩ quẫn tự kết thúc đời bằng thuốc ngủ, còn mẹ cũng nối gót sau vài tháng vật vờ trên giường bệnh.
Học xong lớp mười hai, đành bu bỏ ước mơ, vào trường trung cấp và theo học ngành học mà chưa lần nghĩ tới đó là kế toán kiểm toán.
Suốt m năm vừa làm vừa học, ngày cầm tấm bằng ra trường, đã hí hửng mang nó xin việc nhưng chẳng ai nhận cả. Các ứng viên khác xuất phát ểm nổi trội đã làm lu mờ một đứa như .
May mắn thay, trong lúc tuyệt vọng nhất, gặp bà Ngọc Minh. Chỉ vì giúp bà nhặt lại m quả táo rơi mà được ngỏ ý về làm giúp việc, lương tháng cao hơn lương nhân viên văn phòng nhiều.
Chưa có bình luận nào cho chương này.