Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 60: Bầu Không Khí Khó Chịu - 2
Nghĩ tới cảnh tượng ban nãy, đ.â.m bực bội nên ngay khi th màn hình hiện lên cuộc gọi đến từ Hoàng Thiên, lập tức cúp nó đen thui luôn.
đoán sẽ giải thích này nọ. Tạm thời, kh muốn nghe, sợ m.á.u dồn lên não và sẽ bị tai biến, liệt ngồi một chỗ, cầm nón lá rách, ngồi vật vờ dưới chân cầu, gia nhập Cái Bang.
Tưởng tượng ra cái mặt cau của , hả dạ lắm, dần chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mơ, th ai đó đang kéo chăn của , thế là ra sức kéo lại. Chật vật một hồi, mệt quá, choàng tỉnh.
Vóc dáng cao lớn cùng gương mặt lộ rõ vẻ tức giận của đối diện khiến suýt chút hét toáng lên. Hoàng Thiên phép ư? vào bằng đường nào? khoét vách? Hay đục tường?
- … … lại ở đây? – méo mặt hỏi, giọng lạt hẳn .
- nhớ em. Xem ra em ngủ ngon, chẳng biết ai kia sốt ruột thế nào.
Vừa nói, Hoàng Thiên vừa khom xuống. Đầu gối đặt lên giường từ từ bò về phía . run như sốt rét, cố lùi vào trong nhưng khổ nỗi chỉ được chút xíu thì cái vách tường đã c sau lưng.
Lúc này, muốn hỏi rằng câu thần chú mà dùng để xuyên vào đây đọc như thế nào. là “vừng ơi mở ra” hay kh?
Trời ơi, bình thường xem phim, đọc truyện, nếu cảnh này thì sẽ cảm th lãng mạn, cao hứng, muốn hóa thành nhân vật nữ chính để xem thử cảm giác là như thế nào.
Cơ mà giờ đây, kh muốn nữa. biết nỗi khổ của nữ chính , sợ c.h.ế.t được.
- Mỹ Trân, em tránh ? – Hoàng Thiên cau , nghiêm giọng hỏi.
Cái tên này thật là, thử đột ngột xuất hiện bên phòng Hellen bò bò lên giường cô xem. cá là cô sẽ hoảng loạn và cho một cước chứ chẳng như đâu.
- Hoàng Thiên, làm em sợ đ. – lí nhí đáp.
thôi kh sấn tới nữa mà lùi về. ều, vẫn ngồi trên giường, mắt dán lên hồi lâu. Trong kh gian kh m sáng này, th thật đẹp, như một trai được tạc nên từ bàn tay của nghệ nhân tài hoa nào đó.
- Sang đây ôm.
Đang mê mẩn ngắm trai, đột nhiên được trai đòi ôm nên nh chóng nhào vào lòng . Và , còn chưa kịp mở miệng chất vấn chuyện ban nãy thì đã nhẹ nhàng giải thích.
Hóa ra, khi vừa gởi tin n cho và đang xem các văn kiện dang dở thì Hellen đột nhiên xuất hiện, nhắc lại chuyện xưa.
- bảo đã làm việc xong, muốn ngủ và đứng lên thì cô loạng choạng ngã vào . Sau đó thì như em th đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-60-bau-khong-khi-kho-chiu-2.html.]
- giải thích với em làm gì? Em nói gì đâu? – phồng má lên.
- Ghen mà còn bày đặt phớt lờ. Phùng Mỹ Trân, nếu lần sau em th sắp bị khác sàm sỡ mà còn dám bỏ mặc thì sẽ kh tha cho em. sẽ hôn cho đến lúc em khóc thì thôi đ.
Bàn tay to của Hoàng Thiên chẳng chút tiếc thương mà véo mạnh vào má . Má đâu má bánh bao, kh nhiều thịt, bị véo đau c.h.ế.t được. Cơ mà hạnh phúc lắm, thế mà chủ động mò vào, phân trần với .
lẽ Hellen chỉ nghĩ rằng đang ý ngấp nghé Hoàng Thiên nên cô nói lời phủ đầu thế thôi chứ nếu biết và đang hẹn hò thì chẳng dám nói đâu. Cô chắc sẽ sợ mách .
- Hoàng Thiên, chúng ta… chúng ta chưa tấm hình nào chụp chung. – cọ đầu loạn xạ trong lòng , cất tiếng nhõng nhẽo.
- Yên tâm, chúng ta sẽ chụp với nhau nhiều trong tương lai, hình đám cưới, lúc em mang thai theo từng tháng, đầy tháng con, thôi nôi con, kỷ niệm ngày cưới, nhiều lắm.
Ý muốn nói là bây giờ, muốn tấm hình chụp cùng khi cả hai đang hẹn hò. nói gì mà xa xôi thế chứ? Nếu tuần sau, tháng sau là đám cưới của và thì chẳng mè nheo đâu, đằng này…
- Em muốn chụp hình cùng ngay bây giờ. – vùng khỏi vòng tay , trợn mắt, cao giọng.
- Được, vậy chụp ngay bây giờ. Nào, em muốn chụp ảnh giường chiếu, ảnh nóng, ảnh lạnh hay là như thế nào thì cũng chiều em tất.
Mắt Hoàng Thiên sáng rực lên, gấp gáp lôi chiếc ện thoại xịn sò trong túi ra.
Cái tên biến thái này đang nghĩ gì vậy? cho rằng cũng biến thái giống hay ? Gì mà ảnh giường chiếu, nóng, lạnh? muốn một bức ảnh bình thường thôi, kiểu tình tứ chút, thân mật chút, lãng mạn chút.
- Em muốn ảnh đàng hoàng, mặc quần áo. – gắt lên.
- hiểu mà, ghẹo em chút thôi, ai bảo em bỏ mặc , tắt ện thoại.
- Nhưng vào đây được vậy? – sực nhớ ra ều quan trọng, vội hỏi.
- Chìa khóa dự phòng.
À, quên mất, còn tưởng thuyết âm mưu gì đó. Cho dẫu th minh nhưng khi ở gần IQ cao hơn thì cũng sẽ trở nên ngu đần, đần đến thảm hại.
Tiếp đó, Hoàng Thiên nhích lại gần , ở tư thế đối mặt, đặt lên trán một nụ hôn và bức ảnh cực kỳ lãng mạn xuất hiện. ấm áp, đủ tình tứ, dư thân mật.
- Mỹ Trân, yêu em. – hôn nhẹ lên môi trước khi quay trở về phòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.