Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Anh Trưởng Thành

Chương 63: Mùa Xuân Đó Có Anh - 1

Chương trước Chương sau

Đêm hai mươi sáu Tết, Hoàng Thiên đưa bà Ngọc Minh ra sân bay. Trước khi , bà kh quên đưa cho một bao lì xì đỏ lói, khá dày. Tuy lớn nhưng nhận được lì xì thì cũng mừng rỡ như trẻ nít vậy.

theo chiếc xe khuất dần cuối đường, kh còn cảm giác ngậm ngùi như hai năm trước bởi biết Xuân này , kh chỉ một lầm lũi.

Suốt m tiếng đồng hồ, cứ ngồi ngay thềm cửa, ngóng cổ lên chờ đợi. Và khi vừa nghe nhấn chu, liền chạy như bay ra, rối rít tra chìa vào ổ khóa.

Những tưởng mỗi bản thân gấp gáp, nào ngờ đàn này còn gấp hơn, dừng lại khi vừa chạy vào, bảo khóa cổng leo lên xe để chở .

- Em cười cái gì? – Hoàng Thiên nheo mắt sang , cất tiếng hỏi.

- À, tự nhiên một đoạn ngắn từ cổng vào gara mà cũng chở em làm gì?

- thích thế.

Cái tên ngang như cua này thật là. Chỉ cần thích thì sẽ làm ? Nhưng thật lòng mà nói, cũng thích. Ở cạnh , như mang theo được cả tuổi thơ bên , cười nhiều, đùa nhiều và tâm tình cũng trẻ ra nhiều dù rằng nỗi lo về sóng gió trong tương lai gần vẫn c cánh khôn nguôi.

- Em kh xuống ? – Hoàng Thiên cúi đầu, chằm chằm vì th cứ ì ra trên ghế phụ trong khi đã mở cửa đứng chờ cả đỗi.

- Bế em . – dày mặt, nhõng nhẽo.

- Biết làm nũng ?

- Biết .

gật đầu lia lịa, đưa tay lên, chờ đợi. Chẳng m khi được những ngày dài riêng tư cùng Hoàng Thiên nên tr thủ hành hạ chứ.

Sau khi lắc đầu và nở một nụ cười đầy cưng chiều, đưa chìa khóa xe cho , cẩn thận bế ra khỏi xe dùng chân đóng mạnh cửa xe.

- Khóa xe lại bé cưng.

Chiếc xe kêu lên một tiếng khi ngón tay chạm vào nút ấn trên chiếc chìa khóa. c nhận là Hoàng Thiên khỏe, bế một gần năm mươi ký mà cứ như bế một con thỏ con vậy, vèo vèo, chẳng thở gấp.

Chúng lướt qua khung cảnh ngập tràn sắc hoa vàng dưới ánh đèn vàng dìu dịu. tựa đầu vào n.g.ự.c , lắng nghe nhịp đập của trái tim trong đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-63-mua-xuan-do-co--1.html.]

Những khoảnh khắc đẹp như mộng, xinh như vần thơ này sẽ mãi mãi khắc sâu trong . Năm tháng trôi qua, chuyện của hôm nay sẽ trở thành quá khứ của ngày mai. Chỉ cất những kỷ niệm này vào tim mới mong giữ được nó lâu bền.

- Sáng mai còn đến ngân hàng kh?

tựa vào lưng ghế, cất tiếng hỏi trong khi Hoàng Thiên đang khóa cửa. Cứ mỗi khi mẹ vắng nhà và kh bận xử lý c việc ở ngân hàng thì thể nào cũng tr việc làm cùng . Và ều đó khiến hạnh phúc.

- Kh. Nhưng tối thì dự tiệc tất niên của ngân hàng.

- À, đúng . Em quên mất, năm nào cũng hai mươi bảy Tết là tất niên. – gật gù, nhớ lại.

- Yên tâm, sẽ dự tầm nửa tiếng và về nhà sớm với em.

Câu nói vừa dứt, Hoàng Thiên cũng vừa tiến lại gần , chống tay vào lưng ghế, giam ở trong lòng, hơi thở thơm ngát dìu dịu mơn man trên làn da khiến mặt nóng ran, tim cũng nhảy nhót dù chẳng tiếng nhạc nào.

Mặc dù vui khi nghe nói như thế nhưng kh muốn mà bỏ bê c việc. Đối với các do nhân như , dự tiệc cũng là c việc chứ chẳng đơn thuần là ăn về như những giống .

Cách đây kh lâu, SunshineBank xảy ra biến, thế nhưng các khách hàng lớn vẫn chọn tin tưởng Hoàng Thiên, bình tĩnh chờ giải quyết. Bữa tiệc này đương nhiên sự góp mặt của họ và cũng là dịp để tỏ lòng biết ơn, nếu bỏ về giữa chừng thì e là kh hay ho cho lắm. Ai đời mà chủ về trước cả khách chứ?

- Em ở nhà một cũng đâu. cứ thoải mái. – dịu dàng cất lời.

- Nếu ở lại lâu thì sẽ bị mời rượu nhiều. Mà nếu như say quá thì…

Hoàng Thiên nói đến đó liền ngân dài ra im bặt khiến lo lắng. Trong đầu lúc này bỗng hiện lên màn rượt đuổi giữa con mèo và con chuột. Kh, con mèo này kỳ lắm, trong giống sói thì đúng hơn, mõm nó còn rỏ dãi nữa.

- Thì… thì ? – run rẩy khi th càng lúc càng áp sát mặt .

- Thì…

- Thì?

- Thì ngày mốt sẽ kh đưa em về quê thăm mộ ba mẹ em được.

Câu nói vừa dứt, Hoàng Thiên cũng kịp quay lệch mặt sang một bên, vùi vào tóc chứ kh hề hôn môi như nghĩ. Là đầu óc trong sáng, còn đen tối hay vậy nhỉ?

Cơ mà cái tình huống vừa khiến hiểu lầm cũng đúng thôi. Cũng vì chai rượu trái cây mà trèo lên giường , ngủ tuốt luốt tới sáng mới phát hiện ra mất toi đời con gái. Vậy nên, khi nghe tới chữ “rượu”, “say” là liên tưởng đến chuyện đó ngay lập tức.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...