Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Anh Trưởng Thành

Chương 70: Bí Mật Không Còn Là Bí Mật - 2

Chương trước Chương sau

Đang kéo chiếc vali tiến ra cửa chính thì tiếng gọi của bà Ngọc Minh làm quay đầu lại. thể nhận ra đôi mắt bà cũng đỏ hoe.

Bà khóc ư? Bà đau lòng khi đuổi ? Chắc kh đâu. kh nên đề cao vị trí của trong trái tim bà. chỉ là một giúp việc kh biết thân phận, học đòi trèo cao mà thôi.

- Cháu đâu vậy? – Bà tiến lại gần , lạt giọng hỏi.

- Cháu… cháu về quê ạ. Cô yên tâm, cháu sẽ n tin chia tay với Hoàng Thiên thật rõ ràng. Cháu kh nói trước mặt được.

ghét hai con mắt của quá , nó cứ khóc ròng thế này sẽ khiến khác hiểu lầm rằng đang cố tỏ vẻ đáng thương. Thật thảm hại.

kh thể ngăn đừng khóc. ước tuyến lệ của bị hư, đừng tiết ra nước mắt mỗi khi xúc động nữa.

- Ngày mai hãy cùng cô và Hoàng Thiên chơi một chuyến. Cô từng nói sẽ dẫn cháu chơi đúng kh? Hãy cùng nhau một chuyến. Sau đó, cháu hãy rời , lý do thì… cô sẽ cho cháu một lý do để nói với nó.

Con tim đang gọi tên đàn . Nó chiến tg lý trí, nó đòi chơi cùng Hoàng Thiên, nó muốn gặp , ở cự ly gần, kề cận trước khi chia xa mãi mãi. Thế , gật đầu đồng ý.

Chiều đến, ra mở cổng cho như mọi ngày. Khoảnh khắc chạm mặt nhau ngay bậc cửa, chau mày , há miệng định nói gì đó nhưng sự xuất hiện của bà Ngọc Minh khiến trở lại dáng vẻ lạnh t, bình thường.

Trong khi đang nấu tiếp các món ăn dang dở thì tin n từ gửi đến, hỏi mắt bị gì. đành nói dối rằng vừa nghe tin một nữ tu già nơi từng nương tựa qua đời nên buồn và khóc.

Cũng may, tin, n lại một dòng tin dài an ủi.

Suốt bữa cơm, chẳng dám ngẩng lên Hoàng Thiên vì sợ sẽ khóc. Đây sẽ là bữa ăn cuối cùng của trong căn biệt thự xa hoa này, ngày mai, khi bình minh đến, sẽ mãi mãi chẳng còn cơ hội xuống bếp làm thức ăn cho yêu nữa, đồ của sẽ do khác giặt ủi và mỗi khi làm việc khuya, sẽ là khác mang bánh, sữa lên cho .

- Hoàng Thiên, ngày mai chúng ta cùng nhau du lịch Vũng Tàu . Mẹ, con và Mỹ Trân sẽ cùng nhau. Chúng ta hai, ba ngày về. – Bà Ngọc Minh bỗng cất tiếng.

- đột ngột vậy ạ? Mẹ mới về mà, mẹ kh mệt ?

- Mỹ Trân làm việc cho nhà chúng ta cũng đã ba năm. Mẹ muốn cùng con bé du xuân một chuyến, coi như lời cám ơn. Từ giờ đến cuối năm, mẹ bận lắm, nhân lúc này luôn.

- Dạ, con thì kh vấn đề gì.

Cảm nhận được các ngón chân Hoàng Thiên đang chạm vào chân , liền ngẩng đầu lên và cười mỉm l lệ. Mắt long l, đầy hạnh phúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-70-bi-mat-khong-con-la-bi-mat-2.html.]

Cái gã này chắc đang lầm tưởng rằng mẹ quý , thương đây mà. hay chuyến du lịch đầu tiên này cũng là chuyến du lịch cuối cùng của hay kh?

Tim đau đớn khi th hồn nhiên, chẳng hay biết giờ phút phân kỳ đang mỗi lúc một gần.

- Đêm nay thức làm việc hơi khuya chút, em mang đồ ăn cho nhé. – Hoàng Thiên đột ngột cất lời.

- Con kh nghỉ ngơi sớm để mai còn ? – Bà Ngọc Minh hơi chau mày.

- Con cố xử lý xong các văn kiện để cho thoải mái luôn. Con kh thích mang c việc theo trong lúc thư giãn mẹ à.

lẽ b giờ, bà Ngọc Minh sẽ cho rằng những hôm làm việc khuya và mang đồ ăn lên là cái cớ cho cả hai tiện kề cận, chuyện trò, tán tỉnh nhau.

Dẫu cũng là đêm cuối và mẹ cũng biết tỏng chuyện giữa cả hai nên kh ngại để mặt dày lên, cố gắng bên được phút nào hay phút đó đâu.

Từ sau cuộc nói chuyện với bà chủ, thời gian như chống đối , trôi vô tội vạ, mới dọn dẹp, rửa chén xong, vào phòng nằm chưa lâu thì đồng hồ đã ểm chín giờ.

vội xuống bếp, l bánh, pha sữa mang lên cho Hoàng Thiên. Vốn định làm cho dĩa mì xào rau củ nhưng cuối cùng, lại đưa cho hai thứ này. chẳng còn tâm trạng nào nữa, chỉ muốn mau chóng lên gặp mà thôi.

- ăn hãy làm tiếp.

đặt khay thức ăn xuống và . đang làm việc thật, kh hề kiếm cớ để gặp riêng như nghĩ. Chồng hồ sơ khá dày, nhì nhằn những chữ. Trên màn hính máy tính của bây giờ là bức ảnh hôn trán trong kh gian mờ ảo hôm .

Đối với mà nói, chỉ một bức ảnh này thôi đã quá đủ , sau này, khi xa , sẽ rửa nó ra, lồng vào khung và đặt trong phòng ngủ. Sẽ là như vậy.

- Này, này, em luôn ? – Giọng mang theo nỗi thất vọng khi vừa bước được hai bước.

- Em còn ngủ sớm để chơi mà. À, cần em giúp xếp quần áo vào vali kh? – quay đầu, cười thật tươi.

- tự làm được. Nào, đến đây cho ôm một chút, nạp lại năng lượng.

Nói thì nói vậy nhưng Hoàng Thiên là tiến đến bên chứ kh hề nhúc nhích. âu yếm ôm vào lòng, vòng tay rắn rỏi siết qu thân , đầu vùi vào trong tóc, phả làn hơi thở ấm áp thơm hương bạc hà lên .

lẽ đang chìm đắm trong mê say nên kh nghe tiếng bước chân thật khẽ vừa dừng ngoài cửa. biết đó là bà Ngọc Minh. lẽ bà muốn xác nhận xem kể lể gì với hay kh. lẽ bà kh tin sẽ chấp nhận ra vì tương lai của .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...