Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Anh Trưởng Thành

Chương 8: Sự Cố Không Mong Muốn - 2

Chương trước Chương sau

- chút xích mích thôi ạ. Mà.. mách mẹ ?

- Kh, qua đường quay video tung lên mạng. Cả hai đều thuộc hàng thừa kế thứ nhất của tập đoàn lớn, con nghĩ kh ai nhận ra ?

Qua hết m phút mà chẳng nghe Hoàng Thiên trả lời trả vốn gì. Trái tim trong n.g.ự.c dường như cũng đang ngừng đập để chờ đợi lời nói từ .

Gần ba năm sống cùng mẹ con họ thì đây là lần đầu nghe tin đánh lộn, mà đối thủ lại là Phạm Minh Chính.

- Video đã được ba Minh Chính liên hệ gỡ xuống . Hoàng Thiên à, đừng khiến con phiền lòng thêm nữa. Mà.. con bị thương kh?

Sau câu nói đó cái lắc đầu của . thể đoán được vì cảm nhận tấm khăn phủ trên mặt chuyển động.

Tiếp đến là khoảng kh im lặng bao trùm. Dù vậy thì vẫn ngồi im như thóc vì chẳng biết bà Ngọc Minh còn đó hay đã , mà Hoàng Thiên thì cũng chẳng kêu réo gì, thành thử đâu dám cựa quậy dù rằng tay chân mỏi nhừ.

- Em ra Mỹ Trân. – Giọng chùng xuống, nghe như bị nghẹn.

Ngay khi Hoàng Thiên vừa nhích ra, liền hấp tấp đứng lên. Còn chưa kịp nhảy khỏi bồn thì tiếng động lần nữa phát ra từ cánh cửa phòng khiến hoảng hốt, theo phản xạ ều kiện mà ngồi xuống lần nữa.

Thế nhưng, vì sợ và gấp gáp nên kh còn là tư thế giống ban đầu, ôm l thắt lưng , cúi đầu thật thấp, trốn sau tấm lưng rộng.

- À, con th Mỹ Trân đâu kh?

- Con nhờ cô ra ngoài mua ít đồ ạ.

- Vậy à? Mà.. hình như chu cửa bị hỏng thì , mai con gọi đến sửa nhé.

- Vâng.

Lần này, rút kinh nghiệm, cả và Hoàng Thiên đều ngồi im thin thít và chờ đợi. Qua đâu năm, bảy phút, chẳng th bà Ngọc Minh quay lại thì mới chạm nhẹ vào tay ra hiệu. Lúc này, mới nhận ra đang ôm cứng ngắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-8-su-co-khong-mong-muon-2.html.]

Vội vàng bu tay, gấp gáp lùi ra phía sau. kh biết làm gì tiếp theo cả. Hoàng Thiên nói dối thành thử kh thể chạy về phòng được. Lỡ đâu mẹ bất thình lình xuất hiện và tr th bộ dạng kinh dị này của phóng ra từ phòng thì chắc cắn lưỡi tự tử mất thôi.

- Em ra ngoài đợi chút, tắm xong c chừng mẹ cho em về phòng.

lẽ đây là lần đầu tiên th Hoàng Thiên giống một đàn chững chạc, đàng hoàng. gật đầu lia lịa làm theo lời , nhảy ra khỏi bồn tắm, với l cái khăn choàng đỡ để che phần da in qua lớp áo nhắm tịt hai mắt bởi biết một khi xả nước thì cơ thể kia sẽ hiện rõ mồn một.

Khi tiếng xả nước ngừng lại tầm năm phút thì Hoàng Thiên cũng cất tiếng gọi . Cả hai rón rén tiến đến cánh cửa. căng thẳng đến mức khó thở, đứng nép bên vách chờ đợi.

- Nh lên Mỹ Trân, mẹ kh đây. – nhỏ giọng hối thúc.

Thế là, trong tích tắc, đã chạy một lèo về phòng và mau mắn tắm gội, thay đồ. Cứ nghĩ tới cảnh cùng Hoàng Thiên ngồi chung trong cái bồn tắm phủ bọt xà phòng trắng xóa kia là lại muốn dính luôn trong này, kh bước chân ra nữa.

So với chuyện cùng l.à.m t.ì.n.h trong vô thức thì chuyện này xấu hổ hơn nhiều bởi ai cũng đang tỉnh táo. Nếu lại dùng nó để chọc ghẹo tiếp thì chẳng biết giấu mặt vào đâu dù rằng trong gần ba năm qua, đã cố làm cho mặt dày lên, trân tráo lên nhiều.

Cơ mà giờ mới nhớ, lúc kh đóng cửa phòng tắm lại nhỉ? Như thế là xong , nhảy vào bồn cùng ?

- Hoàng Thiên c.h.ế.t tiệt. Đồ lợi dụng. Điên mất thôi.

Cố gắng hít thở sâu, nh chóng l lại tinh thần thép và dũng cảm nhấc chân, thẳng lên sân thượng để l quần áo xuống xếp.

Cách duy nhất để thể cùng tồn tại song song với Hoàng Thiên chính là tập cho bản thân trở nên chai lỳ, kh biết xấu hổ, kh biết liêm sỉ. Đúng là như vậy, m khoản này hơn thì mới chống chọi với được.

- Hôm nay cô về sớm vậy ạ? Cô kh sinh nhật ạ? – mỉm cười thật tươi và cất tiếng hỏi khi th bà Ngọc Minh vừa bước ra khỏi phòng.

- Ừ, đột nhiên thèm cơm nhà và nhớ cháu nên cô về. – Bà nháy mắt, đùa với .

- Dạ, cơm nhà luôn ngon nhất mà. Hơn nữa, cháu nghĩ là do cô nhớ Hoàng Thiên. – cũng mồm mép tép tôm đáp lại.

Bà Ngọc Minh cười nhẹ cái nữa xuống nhà dưới. tiếp tục bước lên sân thượng. Nhờ phúc của Hoàng Thiên, hôm nay tắm sớm, mọi thường năm giờ, sau khi c việc xong xuôi thì mới tắm cơ.

Tận lúc này, mới lờ mờ đoán ra lý do nhờ kỳ lưng, chắc là tay vấn đề nên kh với ra sau được. lần bị trật cổ tay, cũng cử động khó khăn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...