Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 82: Người Tốt Còn Rất Nhiều - 2
- Muốn ăn gì nào? trổ tài nấu nướng đãi . – Ánh Tuyết bu ra, l khăn gi lau nước mắt cho và hỏi.
- Đổ chả trứng ăn cơm , cho nhiều tiêu và hành.
- Được, sẽ nh thôi.
Ánh Tuyết véo nhẹ vào má nh chân chạy vào bếp. Lúc này, mới thời gian quan sát kh gian sống ấm cúng, gọn gàng và sạch sẽ của cô bạn.
Căn nhà nhỏ nằm trong con hẻm nhỏ được thuê với giá khá rẻ vì chủ nhân của nó cũng là một phụ nữ vô cùng tốt bụng.
Chỉ nửa tiếng sau, bữa cơm thơm ngon đã được bày biện lên bàn. Tuy Ánh Tuyết ngỏ ý muốn đút cho ăn nhưng từ chối.
tập làm quen dần với đôi tay chưa lành hẳn này. Cô chỉ ở cạnh vào buổi tối, ngày làm và kh thể bảo Tấn Phong thuê cho một cô giúp việc.
- giống m đứa con nít lần đầu tự đút ăn vậy. – Ánh Tuyết gắp miếng chả trứng lớn cho vào tô của , cất tiếng cảm thán.
- Đứa con nít này sẽ trưởng thành sau vài tuần nữa. Tới đó sẽ làm và kiếm nhiều tiền hơn . – nh miệng đáp lại.
- Ồ. Bằng cấp của thì ở nhà chủ tịch SunshineBank, gi tờ tùy thân của đã bốc cháy hết . về quê làm lại tất cả thì mới xin việc được.
, việc đầu tiên cần làm sau khi khỏe hẳn chính là về quê làm gi. giờ như ngoài hành tinh vậy, xin việc kiểu gì được. kh thể mò tới nhà Hoàng Thiên để l đồ. Mà cho dù tới thì kh lẽ trèo vào hay ? đã sang Mỹ và chẳng biết khi nào trở lại.
Mà nếu Hoàng Thiên trở lại sớm thì dù gắn thêm hai lá gan heo vào, cũng chẳng dám bén mảng tới gần . Chắc c sẽ tóm l và ném xuống s mất thôi.
Đó là hình phạt dành cho một kẻ phản bội tình yêu, bỏ rơi tình nhân trong lúc đang bên bờ vực thẳm của sự sống và cái chết.
Sau hồi lâu chật vật, cũng dùng bữa xong. Chẳng thể giúp Ánh Tuyết dọn dẹp nên đành ngồi im một chỗ trong phòng nghịch ện thoại, tránh làm phiền cô bạn.
Chiếc ện thoại Tấn Phong mới mua cho màu hồng nhạt, ốp lưng hoa. biết giá của nó khá đắt, đắt hơn ện thoại mà từng dùng. Cũng may là khi Hoàng Thiên kéo vào tiệm ện thoại, đã từ chối mua cái mới, nếu kh, lại mất toi mười m triệu.
lẽ Tấn Phong nghĩ ngốc nghếch nên bảo rằng nó rẻ lắm. lẽ là nó rẻ đối với mà thôi. của hiện tại kh còn giống như lúc trước nữa, ngoan ngoãn đón nhận tất cả những gì Tấn Phong và Ánh Tuyết ban tặng, nói kh với hai từ “từ chối”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-82-nguoi-tot-con-rat-nhieu-2.html.]
- Chào đẹp, xem mang cái gì cho em này.
Giọng nam trầm ấm thân quen cất lên khiến suýt chút đánh rơi chiếc ện thoại đang đặt trên đùi. Mùi thơm từ chiếc hộp lớn trên tay làm bất giác nuốt nước bọt dù rằng bụng kh hề đói. Đó là mùi cua rang me, món ăn mà yêu ngay từ lần đầu được ba mẹ mua cho ăn.
- kh nghỉ ngơi mà còn đến đây?
- Ai bảo em khiến mẹ quý mến? Món này là mẹ làm cho em đ. Mẹ hỏi em thích ăn gì, vừa trả lời thì bà liền mua về và chế biến luôn. Đây là món quà mừng em xuất viện.
Lòng như tia nắng Mặt Trời len vào, ấm áp đến lạ. Mẹ thương , quan tâm đến vậy ? chăng bà nhận ra con trai tình cảm đặc biệt với nên mới thương ?
chi gặp lại Tấn Phong lúc trái tim và thân thể chưa thuộc về Hoàng Thiên thì lẽ gia đình chính là bến đỗ hoàn mỹ cho một đứa cô độc như .
Mải đắm chìm trong cảm xúc êm đềm nên kh nhận ra đôi mắt của Tấn Phong đang dán lên màn hình ện thoại của . Trang chủ google và th tìm kiếm đang là dòng chữ “Hoàng Thiên, Chủ tịch SunshineBank”.
Tận khi giọng Ánh Tuyết l lảnh vọng vào, mới phát hiện và luống cuống ấn tắt.
- Để mang bóc vỏ cho em nhé. Chờ chút.
Tấn Phong nháy mắt bước nh ra khỏi phòng. Cửa chỉ được khép hờ nên nghe rõ tiếng nói chuyện vui vẻ giữa và Ánh Tuyết. Vẻ mặt ban nãy của lẫn lộn nhiều biểu cảm, thẫn thờ, buồn, thậm chí là thất vọng.
Đúng vậy, đã hứa với sẽ lãng quên quá khứ kh vui, mỉm cười bước tiếp tới tương lai rạng rỡ mà vẽ ra nhưng chẳng giữ lời. Ít ra, nên giữ lời khi sự hiện diện của mới .
Hai họ là hai mà sẽ trân trọng từ bây giờ cho đến hết quãng đời còn lại. Còn Hoàng Thiên yêu quý của , sẽ cố chôn vùi những tình cảm, ký ức về vào sâu trong tim và cầu chúc cho hạnh phúc.
Trong tương lai, sẽ yêu khác và cũng sẽ như vậy, như bao nhiêu . Nếu ai cũng mãi đắm chìm trong quá khứ của những cuộc tình dang dở, kh mở lòng thì hẳn dân số thế giới tụt giảm nghiêm trọng mất. sẽ yêu đàn khác khi đó khiến yêu mà kh th bóng dáng nơi họ.
Cất ện thoại vào ngăn bàn, rời khỏi phòng, đến bàn ăn, ngồi xuống, giương mắt hai , một nam, một nữ đang nh nhẹn bóc vỏ cua, ép nước hoa quả.
Thi thoảng, Tấn Phong lại đút vào miệng một miếng thịt lớn l từ càng cua. bảo ăn vụng trước bao giờ cũng ngon hơn lúc bày biện lên mâm lên dĩa.
- Em cứ tưởng đạo mạo lắm chứ. cũng thích ăn vụng trước à? – nuốt vội, nheo mắt hỏi .
- Ánh Tuyết cũng thích vậy đ. th đa số đều như vậy. Ở đây kh ngoài, thích gì thì làm n thôi. Kh cần giữ hình tượng. – Tấn Phong thản nhiên trả lời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.