Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 92: Gặp Gỡ Hoàng Thuận - 2
Khoảnh khắc Hoàng Thiên mở cửa xe cho Hellen bước vào, cũng nh chóng rời khỏi khung cửa sổ, đến phòng nhân sự báo cáo về việc cái máy bấm thẻ chê ngón tay , kh nhận dạng trở lại phòng kinh do.
cái gì đó chua xót, nghẹn ngào trong tim . Thật đau, thật khó chịu. nên chúc phúc cho mới đúng chứ nhỉ?
Hoàng Thiên trở lại kh lâu sau đó và cuộc trò chuyện giữa và Hoàng Thuận chỉ diễn ra trong vòng năm phút. Một tốc độ mà kh thể ngờ tới.
Lúc ngang chỗ , Hoàng Thuận dừng lại, bảo nên dùng kem làm mờ sẹo của Black Roses sau khi vết thương lành hẳn.
thật kh ngờ một như lại chú ý tới hai đầu gối của .
- Vâng ạ, sẽ mua. – đáp, cảm giác m.á.u đang dồn lên mặt .
- Ngoại hình của một thư ký quan trọng đ. Chân đẹp thì mặc váy ngắn mới đẹp.
- Vâng ạ.
Cái gì vậy trời? Gì mà chân đẹp thì mặc váy ngắn mới đẹp? Kh Hoàng Thuận đang chú ý tới chỉ vì mặc váy ngắn đ chứ?
Nhưng đây là đồng phục của c ty, muốn kéo dài ra cũng được đâu.
Thế nhưng, khi ngước lên, th tia nắng ấm áp thân tình trong mắt chứ kh là ánh mắt dê xồm, thèm thuồng của m gã mê gái.
. là ai chứ? lại tự tin thái quá về . Hoàng Thiên từng mê mệt nhưng ều đó kh nghĩa là trai cũng gu giống . Hai họ vốn kh cùng huyết thống.
- Trà cô pha ngon, hy vọng sẽ lại được thưởng thức.
- Vâng.
chỉ thể đáp lại như vậy vì chẳng biết nói gì hơn.
Bỏ trà vào ấm rót nước sôi vào thôi mà, nghệ thuật, bí kíp gì đâu. Vốn dĩ loại trà dùng tiếp khách này khá đắt, đương nhiên ngon . Cơ mà như hẳn đã thưởng thức những loại trà còn ngon hơn nữa.
sẽ xem đó là lời nói của một đàn lịch thiệp, biết ơn từ những ều nhỏ nhặt nhất, kh cậy chức quyền giống cái tên đang ngồi trong kia.
Chờ Hoàng Thuận , mới ngồi xuống tiếp. Theo thói quen, lại vào phòng giám đốc và kỳ lạ chưa, Hoàng Thiên cũng đang .
Trong khi còn chưa kịp quay thì đã đưa tay vẫy vẫy. Này là ta bảo vào đó hay nhỉ? Chắc là gọi vào giao việc đây mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay--truong-th/chuong-92-gap-go-hoang-thuan-2.html.]
Đúng như đoán. Hoàng Thiên đọc nh lịch trình các cuộc hẹn trong hai tuần tới cho ghi chép lại. sẽ nhiệm vụ ghi nhớ và nhắc nhở .
Cơ mà cái gã này đọc gì nh thế kh biết. Tay vốn chẳng linh hoạt, thao tác chậm.
chưa viết xong câu một thì đã đọc tới câu hai, câu ba khiến loạn hết cả lên.
- Cuộc hẹn với giám đốc Thiện Quang của c ty U&M là thứ ba ạ? – buột miệng hỏi vì chẳng thể nhớ vừa đọc cái gì.
- Thứ tư. Thứ ba là khảo sát tòa chung cư đang thi c bên quận năm. Cô học cách ghi chép nh lên, sau này, khi họp hành, mọi sẽ còn nói nh hơn đó, chưa kể là hết này nói tới khác nói.
Thật tình, muốn ném luôn cuốn sổ và cây viết vào mặt ta. đã bảo kh năng lực đảm đương vị trí này còn gì. Đồ tồi. Đồ khốn. Đồ ép quá đáng.
Phụ nữ là để yêu thương, để nâng niu chứ đâu để hành hạ, tra tấn, khủng bố tinh thần chứ. ta kh biết triết lý của thời hiện đại này ? Cái con vượn cổ này.
Ra khỏi phòng giám đốc, như bị rút cạn sức lực, chán nản ngồi phịch xuống ghế.
Năng lượng của đâu hết . chán nản. làm biếng. muốn làm giúp việc như lúc xưa. Tệ quá. luôn suy nghĩ thụt lùi vậy?
Ban nãy vội quá nên chữ xấu xí vô cùng, đến còn kh đọc ra được nên đánh lại bằng máy tính, lưu ra ngoài màn hình cài báo thức để cái ện thoại nhắc nhở nếu đãng trí mà quên béng mất.
- Mỹ Trân à, em kh khỏe ? Sắc mặt em…
- Kh gì đâu ạ. Em chưa quen với vị trí mới nên lo một chút. – cười, cắt ngang lời quan tâm của chị Hoa.
- sẽ quen thôi. Trước kia, chị cũng từng là thư ký cho tổng giám đốc dần dà mới được thăng chức phó phòng đ. Cơ hội đ em. Cố lên.
Vâng, dù kh muốn cũng cố cho đến khi biến thành quá cố. Cuộc đời chẳng làm khó ai, chỉ làm khó .
tiếc nuối vị sếp cũ. tiếc nuối quãng thời gian tràn đầy nhiệt huyết, đam mê bán nhà khi còn là nhân viên dưới trướng của .
Giờ đây, là phó tổng giám đốc của Phú Long và cũng được thăng chức. Cơ mà th sắp thăng thiên luôn . Áp lực quá, mệt mỏi tinh thần quá.
Đến giờ tan ca, nh chóng thu dọn và bước nh khỏi phòng trước khi Hoàng Thiên hứng sảng, lôi lại và sai làm ều gì đó.
Lần đầu tiên, vào xếp hàng, nhích từng chút để đến gần cái máy bấm thẻ. Cũng may, chiều nay cái máy đã đón nhận .
Khoảnh khắc rời hàng và bước ra khỏi cửa, tâm trạng mới thoải mái được đôi phần khi nhác th đôi cánh chim tình tự dìu nhau về tổ ấm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.