Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Đầu Thất – Khi Người C/h/ế//t Cũng Không Được Buông Tha

Chương 4

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Thẩm Niệm Hòa, đang hỏi cô đấy.”

Giọng Lục Tư Hành kéo về hiện tại.

“Rốt cuộc chị cô đang ở ?”

hỏi , ngữ khí rõ ràng mất kiên nhẫn.

“Lục Tư Hành,” gọi thẳng tên , “ từng yêu chị ?”

Câu hỏi khiến khựng .

Chân mày cau chặt hơn.

“Cô hỏi cái làm gì?”

trả lời .”

im lặng vài giây, mặt chỗ khác:

“Từng yêu. đổi . Cô trở nên đố kỵ, cay nghiệt, vô lý đến cực điểm.”

“Cô đến cả một bệnh nhân như A Nhu cũng tha, chạy tận phòng bệnh để rút ống truyền dịch . Cô thấy một như , còn đáng để yêu ?”

Chị rút ống truyền Khương Uyển Nhu ư?

Chị đến con gà còn dám cắt tiết, chị rút ống truyền ?

sự thật gì.

Khương Uyển Nhu cố tình chỉnh tốc độ truyền dịch lên mức nhanh nhất, hét toáng lên gọi y tá, bù lu bù loa chị động dây truyền .

Lúc Lục Tư Hành lao , Khương Uyển Nhu đang co ro ở góc giường, nước mắt lưng tròng , nức nở:

“Chắc chị cố ý …”

camera.

nhân chứng.

Chỉ cái miệng Khương Uyển Nhu và nỗi oan thể giãi bày chị .

Lục Tư Hành tin.

Từ đó trở , bao giờ chị bằng ánh mắt như xưa nữa.

Ánh mắt “ sẽ bảo vệ em”, biến thành “ canh chừng cô”.

“Chị làm.”

.

Lục Tư Hành chằm chằm ba giây, bật .

“Cô cũng giống hệt chị cô, mở miệng lời dối.”

dậy, cao ngạo :

cho cô thêm một ngày. Giờ ngày mai, gặp Thẩm Thanh Hòa. Bằng

“Cái trường đại học cô, cái chuyên ngành cô, cái đơn vị mà cô làm khi nghiệp, tất cả chỉ cần một câu nhà họ Lục. Cô hiểu ?”

hiểu.

Chị cũng hiểu.

Nên mỗi rút máu, mỗi lấy một quả thận, chị đều cắn răng ”.

Vì chị sợ sống yên .

Lục Tư Hành lưng bỏ , chiếc Maybach cuốn lên một lớp bụi mù.

tại chỗ, đám bụi từ từ lắng xuống, rơi vương vãi tóc, vai, và trái tim .

**4.**

Ngày hôm , Lục Tư Hành đến.

Ngày thứ ba cũng .

tưởng bỏ cuộc .

Rạng sáng ngày thứ tư, giật tỉnh giấc bởi những tiếng đập cửa chát chúa.

gõ cửa, mà đập phá.

Cánh cửa sắt vang lên loảng xoảng, cả căn nhà như đang rung bần bật.

còn kịp mở, cánh cửa đạp tung từ bên ngoài.

Cánh cửa đổ ầm xuống đất, bụi bay mù mịt.

Lục Tư Hành ở cửa, phía bốn đàn ông mặc đồ đen.

Luồng sáng từ chiếc đèn pin tay chiếu thẳng mặt , chói lóa khiến mở nổi mắt.

“Ba ngày .”

Giọng khàn đặc, hai mắt vằn tia máu, trông như thức trắng mấy đêm:

cho cô ba ngày, chị cô ?”

Khương Uyển Nhu thò đầu từ phía , .

Sắc mặt cô tệ, môi tái nhợt.

Trông vẻ như phát bệnh .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...