Ngày Đế Hậu Ban Hôn, Ta Quỳ Xin Gả Cho Người Khác
Chương 2
Vì khoan dung, nên làm Thái tử phi sẽ để cho Tống Uyển Nghi xuất thấp kém chịu ủy khuất.
Vì hiền thục, nên khi giao quyền lục cung cho Tống Uyển Nghi, cũng sẽ lóc ầm ĩ.
Và vì rộng lượng, nên những năm tháng con trai làm Thái tử chịu đủ thứ gươm giáo ngầm, cũng thể coi việc đổi con Tống Uyển Nghi lên làm Tân đế lẽ đương nhiên. nghĩ chắc chắn sẽ so đo.
Huống hồ, còn kiên nhẫn giải thích với :
“Nàng vốn ngu ngốc, nàng làm Thái hậu thì ngai vàng Hành nhi vững .”
Còn Tống Uyển Nghi thông minh, con nàng sẽ khác.
Bùi Lẫm thở dài: “A Tự, chuyện coi như nàng nợ nàng , thì trả cho nàng .”
Chỉ một chữ “nợ”, dường như đời đời kiếp kiếp trả mãi xong.
Vì thế, mở mắt nữa, trở ngày bàn chuyện hôn sự, dẫn đầu quỳ xuống, :
“Hôn ước năm xưa chẳng qua chỉ lời gió bay, Nương nương, hôn sự như , thần nữ vẫn còn một cọc nữa.”
Bạn thể thích: Ta Từ Chối Đông Cung, Chọn Tiểu Tướng Quân - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
**04**
Bọn họ tin.
Hỏi còn cọc nào nữa, cứ tưởng đang cố tình viện cớ, thở dài:
“ A Lẫm chọc con giận ? Nên con mới dùng cớ để qua chuyện? A Tự, làm nũng.”
làm nũng. gằn từng chữ:
“Năm xưa Bệ hạ lên ngôi, từng kết nghĩa kim lan với cha thần nữ và bá bá Thẩm gia. lúc đoạt đích khốc liệt, biên cương đại loạn, cha cùng bá bá Thẩm gia cùng xuất chinh.”
“Thế cả hai nhà đều trung liệt tử chiến, chỉ để một nam một nữ. Hai đứa trẻ cùng trải qua sinh tử, nương tựa lẫn . Bọn họ Bệ hạ đặc ân, đón cung nuôi dưỡng.”
“Trong đó, con gái độc nhất Tạ gia Hoàng hậu nương nương yêu thương, cẩm y ngọc thực.”
“Còn con trai độc nhất Thẩm gia trọng thương ốm yếu, đoản mệnh, dọn đến điện Cam Tuyền, ngày ngày làm bạn với thuốc đắng. vốn trọng thể diện nhất, mà vì sợ khi chết, A Tự sẽ bắt nạt, hạ cầu xin khác… cầu xin một lời hứa.”
“Cầu đó hứa rằng, tuyệt đối phụ , tuyệt đối… ức hiếp .”
Mắt cay xè, giọng nghẹn ngào run rẩy:
“ như , bảo vệ như .”
“Đương nhiên, chính mối hôn ước khác mà cha định cho A Tự, phu quân đáng lẽ thuộc về A Tự, con trai độc nhất Thẩm tướng quân – Thẩm Quyết.”
**05**
“Choang!”
Chén rượu trong tay Hoàng thượng rơi xuống đất.
nhắm mắt , nước mắt tuôn rơi.
Ca ca. Thẩm Quyết ca ca .
Lúc đó quá ngốc.
hiểu thế nào yêu, thế nào ghét.
Chỉ bệnh , bệnh đến ho máu, bỗng nhiên với rằng xem thả diều.
Hai đứa trẻ nhỏ bé đón cung, chẳng hiểu chuyện đời, chỉ nương tựa .
xem diều, A Tự liền đẩy xe đưa .
Lúc đó , cái nơi gọi xem diều … nơi cúi đầu, dùng chút bạc vụn ít ỏi đổi lấy một nụ cầu hòa, dò hỏi tin tức từ đám thái giám.
Đó nơi mà Đương kim Thái tử ngày ngày đến thả diều.
Cho đến khi…
“Phựt.”
Dây diều đứt.
Cơn gió nhẹ thổi qua. Con diều bay mãi, bay mãi, rơi xuống chân chúng .
Bùi Lẫm lúc đó còn thiếu niên, vẫy tay về phía :
“Ngươi cung nữ cung nào, nhặt giúp cô vương con diều ?”
Đừng bỏ lỡ: Tổng Tài Tát Vợ Vì Thư Ký, Tôi Khiến Cố Thị Bốc Hơi Trong Một Đêm, truyện cực cập nhật chương mới.
Vì nỡ để Tống Uyển Nghi bên cạnh làm mấy việc vặt vãnh .
Thẩm Quyết cứ thế cúi xuống, nhặt con diều lên, đưa cho đang với ánh mắt thèm thuồng.
cực kỳ tin tưởng , đưa gì cũng nhận lấy theo bản năng. Thế giây tiếp theo, thấy dịu dàng :
“A Tự, , chơi với Thái tử ca ca .”
chơi diều.
Thẩm Quyết thể yếu ớt, thể chạy loạn, ở bên cạnh . Năm xưa thi thể chất thành núi, cha chết thảm, chính Thẩm Quyết ca ca che chở cho mới trọng thương.
thề, ở bên cả đời, chữa khỏi bệnh cho .
Nên dù thích đến mấy, cũng chỉ xem.
Thế mà bây giờ, bảo .
lúng túng, mờ mịt:
“Còn ca ca thì ? Ca ca chơi ?”
“Ca ca thích thả diều.”
nở một nụ yếu ớt, đẩy nhẹ một cái, đẩy về phía Bùi Lẫm:
“Ca ca thích xem khác thả diều, A Tự, thả cho ca ca xem ?”
“!”
lớn tiếng đáp, vui vẻ chạy về phía Bùi Lẫm và Tống Uyển Nghi.
Gió hôm đó lớn thật đấy.
Lớn đến mức Tống Uyển Nghi đưa dây diều cho , hất cằm: “ mệt , ngươi thả .”
Lớn đến mức dải băng buộc tóc và Bùi Lẫm cuốn , chơi vui vẻ, hỏi : “Tiểu cung nữ? Ngươi tên gì?”
Lớn đến mức… tiếng ho Thẩm Quyết, cùng tiếng gọi khẽ “A Tự…” đều tan biến trong gió.
Chưa có bình luận nào cho chương này.