Ngày Khám Thai Bạch Nguyệt Quang Của Anh Về Nước - Cố Duy Nhất, Phó Cảnh Thần
Chương 19: Đừng động đậy
Cơ thể loạng choạng dựa vào vòng tay rộng lớn và ấm áp, Cố Duy Nhất như nắm được cọng rơm cứu mạng, siết chặt l cổ áo đàn .
Giữa lúc kinh hồn chưa định, cô nghe th giọng nói quen thuộc đó bên tai.
Hoá ra là Phó Cảnh Thần!
Cố Duy Nhất theo bản năng muốn thoát ra, nhưng bàn tay to lớn của Phó Cảnh Thần siết chặt eo cô.
Ngay sau đó, hơi thở nóng bỏng của áp sát lại.
"Đừng động đậy, còn muốn ngã thêm lần nữa à?"
Cố Duy Nhất lập tức cứng đờ , kh dám cử động bừa bãi nữa.
Cảm giác sợ hãi sau đó khiến cô chút dựa dẫm vào Phó Cảnh Thần.
Trong bóng tối, Cố Duy Nhất chỉ cảm th hơi thở từ Phó Cảnh Thần ngày càng nồng đậm.
Mùi hương gỗ nhạt hòa quyện với mùi gió nhẹ thổi vào từ bên ngoài, nếu ngửi kỹ, còn thể cảm nhận được một chút vị cay nồng quyến rũ.
Chỉ trong một khoảnh khắc, tim Cố Duy Nhất đập nh kh kiểm soát.
Cô nuốt nước bọt hơi khô khan, nhỏ giọng hỏi như tìm một chủ đề để nói: ", lại ở đây?"
Cố Duy Nhất vừa nói vừa thầm nghĩ trong lòng: May mà xuất hiện kịp thời, nếu kh, con của họ e rằng đã gặp chuyện .
Phó Cảnh Thần cười khẩy một cách chế giễu: "Cô vừa kêu lớn như vậy, chỉ cần tai kh ếc thì ai cũng sẽ chạy đến xem tình hình, đúng kh?"
Nghe vậy, mặt Cố Duy Nhất nóng ran.
Cô khẽ bĩu môi, nhỏ giọng phản bác: "Kh vì đèn đột nhiên tắt, mới bị giật ."
Hơn nữa, cô chắc là kh kêu lớn đến mức đó đâu nhỉ? Đâu khoa trương như lời nói.
Tuy nhiên, Cố Duy Nhất kh nói ra câu nói thầm này.
Nể tình tối nay đã làm được việc tốt, cô sẽ khách sáo với một chút.
Phó Cảnh Thần giọng ệu thản nhiên: "Chắc là mạch ện vấn đề , sáng mai sẽ sửa."
Cố Duy Nhất lập tức ngây , lo lắng hỏi: " đợi đến sáng mai ? Nhưng tài liệu vừa làm xong còn chưa kịp lưu lại!"
Nghe giọng ệu hoảng hốt kích động của cô, Phó Cảnh Thần kh hiểu lại th buồn cười.
cố nhịn khóe môi đang nhếch lên, cố làm ra vẻ bình tĩnh mở lời: "Cô vội cái gì? Trước đây kh th cô tích cực với c việc như vậy?"
"Kh là để thể bàn giao c việc đang làm càng sớm càng tốt ?" Cố Duy Nhất kh nghĩ ngợi gì, thốt ra.
Lời này trực tiếp phá tan tâm trạng chút vui vẻ ban đầu của Phó Cảnh Thần, bực bội sa sầm mặt.
Kh ngờ, phụ nữ này lại quyết tâm như vậy, nôn nóng muốn nghỉ việc!
Phó Cảnh Thần lạnh mặt, giọng nói cũng trở nên khắc nghiệt: " kh hề yêu cầu cô tăng ca, hôm nay cô làm mất tài liệu gì, đó cũng là đáng đời."
Lời này nói ra quả thật chói tai, Cố Duy Nhất lập tức nổi giận, còn muốn đáp trả.
Nhưng chưa kịp lên tiếng, Phó Cảnh Thần lại mở lời: "Cô ngoan ngoãn đứng đây chờ, đừng chạy lung tung."
Nói xong, Phó Cảnh Thần bu cô ra, định rời .
Cố Duy Nhất trong lòng hoảng hốt, vội vàng tiến lên muốn nắm l cánh tay Phó Cảnh Thần.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Khoan đã! đâu?"
Chỉ hai giây sau, hai cơ thể va chạm trong bóng tối lần lượt ngã xuống đất, phát ra tiếng động trầm đục.
Lưng Phó Cảnh Thần truyền đến một cơn đau âm ỉ, siết chặt nằm trên , gấp gáp hỏi: "Cô kh?"
Đầu Cố Duy Nhất tựa vào vai , suy nghĩ mơ hồ vài giây.
cô lại ngã nữa ?!
Th cô kh lên tiếng, Phó Cảnh Thần càng thêm lo lắng.
"Cố Duy Nhất! Cô nghe nói kh?"
Cố Duy Nhất vội vàng đáp: " kh , xin lỗi, kh cố ý."
Cô bối rối đến mức má nóng bừng, hai tay chống lên n.g.ự.c Phó Cảnh Thần, vùng vẫy muốn đứng dậy.
Cơ thể chồng lên nhau cọ xát vào nhau, mũi Phó Cảnh Thần ngập tràn mùi hương ngọt ngào th khiết trên Cố Duy Nhất, hơi thở đột nhiên trở nên dồn dập.
"Đủ , đừng động đậy!" Phó Cảnh Thần nắm l cổ tay mảnh khảnh của Cố Duy Nhất, khàn giọng quát.
Cố Duy Nhất bị tiếng quát này dọa cho lập tức im lặng, lúc này mới nhận ra hơi thở đang phả vào tai cô quá nóng bỏng.
Trong kh gian yên tĩnh, tiếng thở dốc ngày càng nặng nề trở nên cực kỳ rõ ràng.
Cố Duy Nhất nh chóng cảm th, bụng dưới của bị một vật cứng cạ vào.
Đây là.....?!
Nhận ra Phó Cảnh Thần đã phản ứng, Cố Duy Nhất toàn thân cứng đờ, kh dám cử động nữa, càng kh dám phát ra bất kỳ âm th nào.
Cô rụt lại như đà ểu, úp mặt lên Phó Cảnh Thần, trong đầu vô thức hiện lên những đêm cô và Phó Cảnh Thần quấn quýt nhau trước đây.
Phó Cảnh Thần tuy kh yêu cô, nhưng trên giường, dường như đặc biệt mê mẩn cơ thể cô.
Gần như mỗi lần, họ đều làm cho đến khi mồ hôi đầm đìa, và kết thúc bằng việc cô .
Một lúc sau, Phó Cảnh Thần giật cà vạt của , dường như làm vậy thể làm giảm bớt cảm giác nóng bức trong cơ thể.
Sau khi bình tĩnh lại một chút, đẩy Cố Duy Nhất ra và đứng dậy.
Điều này khiến Cố Duy Nhất hoảng sợ trong lòng.
đâu? Định bỏ lại cô .
Cố Duy Nhất c.ắ.n chặt môi, kiềm chế nỗi sợ hãi trong lòng đối với bóng tối, kh cố gắng níu kéo Phó Cảnh Thần nữa.
Nhưng giây tiếp theo, Phó Cảnh Thần lại đưa tay kéo cô đứng dậy, sau đó, im lặng dẫn cô về phía trước.
Cố Duy Nhất theo kh nói một lời, sợ rằng nói một câu sẽ khiến bầu kh khí càng thêm khó xử.
Đến nơi, Cố Duy Nhất mới phát hiện Phó Cảnh Thần định sửa mạch ện.
Phó Cảnh Thần bật đèn pin ện thoại, bảo Cố Duy Nhất cầm.
May mắn thay, vấn đề mạch ện kh quá phức tạp. Phó Cảnh Thần loay hoay sửa chữa một chút, tòa nhà liền được cấp ện trở lại.
Cố Duy Nhất cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Phó Cảnh Thần quay đầu lại th vẻ mặt như vừa thoát c.h.ế.t của Cố Duy Nhất, khóe miệng khẽ cong lên cười.
"Lúc nhỏ cô đâu nhát gan như vậy? lớn lên lại trở nên nhút nhát thế?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.