Ngày Khám Thai Bạch Nguyệt Quang Của Anh Về Nước - Cố Duy Nhất, Phó Cảnh Thần
Chương 200: Đuổi Cô Ta Ra Ngoài
Evelyn vừa mở miệng, lập tức khiến quản lý giật .
“Cô Evelyn, cô quen cô ta ?”
Chẳng lẽ phụ nữ ăn mặc bình thường này thực sự là tiểu thư nhà nào đó? Lại còn kín tiếng đến vậy?
Nghĩ đến thái độ kh khách khí của với Cố Duy Nhất vừa , quản lý nhất thời chút hoảng sợ.
Nào ngờ Evelyn lại nghiến răng nghiến lợi nói: “Kh chỉ là quen!”
Nghĩ đến cái tát mà Cố Duy Nhất đã dành cho trước đây, Evelyn đặc biệt tức giận.
Ngày đó Cố Duy Nhất Phó Cảnh Thần bảo vệ bên cạnh, khiến cô ta kh thể đối phó với cô.
Nhưng bây giờ, Cố Duy Nhất chỉ một , bên cạnh kh bất kỳ ai giúp đỡ.
Vì vậy, Evelyn đảo mắt một cái, kh ngần ngại quyết định nhân cơ hội này trả thù.
“Quản lý, làm ăn kiểu gì vậy, loại nhà quê nghèo rớt này cũng dám cho vào? Mau đuổi cô ta ra ngoài cho !”
Evelyn cười lạnh nói: “Hôm nay ở đây để tiếp đãi khách quý, nếu để ta th một kẻ kh vừa mắt như vậy ở đây, thật là xui xẻo!”
Cố Duy Nhất bình tĩnh đứng đó, nhíu mày nói: “ cũng là khách, cô dựa vào đâu mà đuổi ?”
Một thời gian kh gặp, Evelyn này vẫn y như trước, ỷ thế h.i.ế.p .
Evelyn kiêu căng nói: “Cô chẳng qua chỉ là một thư ký nhỏ bé, thân phận thấp kém, tính là khách gì? Hơn nữa, khách sạn này hôm nay đã được bao trọn, muốn đuổi ai thì đuổi!”
Cô ta càng Cố Duy Nhất càng th khó chịu, quyết tâm làm cho con tiện nhân này mất mặt triệt để vào hôm nay.
Evelyn nói , ra lệnh cho quản lý: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đuổi cô ta ra ngoài cho ?”
Quản lý vội vàng cúi đầu dạ dạ vâng vâng: “Cô Evelyn yên tâm, sẽ làm ngay.”
Vừa nãy quản lý còn lo Cố Duy Nhất là nhân vật lớn hành sự kín tiếng, nghe Evelyn nói cô chỉ là một thư ký, lập tức yên tâm.
Quản lý nghênh ngang bước tới, nheo mắt mắng: “Nghe th chưa? Cô Evelyn của chúng bảo cô mau cút ! Nếu kh chúng sẽ kh khách khí đâu.”
Sắc mặt Cố Duy Nhất kh tốt, nhưng cô kh muốn gây xung đột với họ, xoay định bỏ .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Th cô chịu thua, Evelyn càng thêm hả hê.
Xem ra Cố Duy Nhất bên cạnh thực sự kh ai chống lưng nữa, nên mới hợp tác rời như vậy kh?!
Nghĩ đến đây, Evelyn kh muốn dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy, ánh mắt lóe lên vẻ độc ác, lập tức tiến lên chặn đường Cố Duy Nhất.
“Cô đứng lại!”
Cố Duy Nhất nhíu mày: “Cô lại muốn làm gì nữa?!”
“Cô đã đắc tội với ở bữa tiệc trước, làm mất hết mặt mũi, chẳng lẽ cô kh định xin lỗi ?” Evelyn hung hăng chằm chằm Cố Duy Nhất.
Cố Duy Nhất lười dây dưa với cô ta ở đây nữa, bước qua cô ta định bỏ .
Nhưng đúng lúc này, Evelyn đột nhiên hét lớn.
“Á!”
Cô ta lảo đảo một cái, chiếc nhẫn trên tay lập tức rơi xuống đất…
Evelyn trừng mắt chiếc nhẫn trên đất, giận dữ chỉ vào Cố Duy Nhất: “Cái đồ tiện nhân đáng c.h.ế.t này, cô dám đụng vào ?! Thậm chí còn làm hỏng chiếc nhẫn ngọc lục bảo của ! Mau chặn cô ta lại, tuyệt đối kh được để cô ta dễ dàng rời !”
Cố Duy Nhất hít sâu một hơi, quay lại, ánh mắt trong veo nói: “Evelyn, từ nãy đến giờ, hoàn toàn kh hề chạm vào cô, cô rốt cuộc đang làm trò gì vậy?!”
Quản lý th vậy, kinh ngạc kêu lên một cách khoa trương: “Cô là gì mà vô lễ vậy! Đây là cô Evelyn, cô kh biết ều ! Cô làm hỏng đồ của cô Evelyn, mau nghĩ cách bồi thường !”
Evelyn hài lòng với sự phối hợp của quản lý, cô ta nhân tiện khinh bỉ đ.á.n.h giá toàn thân Cố Duy Nhất, chế giễu: “Quản lý, nói cô ta l gì mà bồi thường cho ? Là l bộ đồ chợ rẻ tiền này, hay là chiếc ện thoại cũ kỹ trong túi cô ta đây?”
“Cô Evelyn, th, cô ta kh bồi thường nổi đâu, hay là chúng ta báo cảnh sát thẳng, để cảnh sát xử lý .”
Evelyn cười sảng khoái, đắc ý xuống Cố Duy Nhất: “ nói đúng, chuyện này giao cho cảnh sát thì tốt hơn.”
Cố Duy Nhất nhíu mày, nhận ra đây là mưu kế trả thù của Evelyn.
Nếu thực sự để họ báo cảnh sát bắt cô , cô kh biết sau này sẽ đối mặt với chuyện gì!
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng nói.
“Bên trong đang cãi nhau gì vậy?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.