Ngày Mai Trời Lại Sáng
Chương 22:
Ngày 21 tháng 12, buổi triển lãm tr đầu tiên của Mạnh Hân Chi được tổ chức tại Bảo tàng Mỹ thuật Kinh Thị.
Chủ đề lần này mang tên ‘Mùa Mưa’.
Trong bảo tàng, d gia vọng tộc tề tựu.
Tư Đình Liệt trong bộ vest đen đứng trước một bức tr vẽ cây hoa gạo khổng lồ, đỏ rực.
Cây hoa gạo đang tắm trong mưa.
Nhưng màu đỏ của nó lại càng thêm rực rỡ, giống như ngọn lửa đang cháy.
Thật trùng hợp, tên của bức tr này là 《Lửa trong Mưa》.
“Liên hệ với La Ngọc, muốn mua bức tr này, giá bao nhiêu cũng được.”
Kh biết đã trôi qua bao lâu, Tư Đình Liệt trầm giọng mở lời.
Vết thương của vẫn chưa lành hẳn, nói xong một câu là dừng lại ho vài tiếng.
Trợ lý Lý đứng bên cạnh gật đầu, lập tức làm theo.
Những ngày này, Tư Đình Liệt thực sự kh xuất hiện trước mặt Mạnh Hân Chi nữa.
Nhưng vẫn gọi Trợ lý Lý gửi đến cho cô các món t.h.u.ố.c bổ, hoa tươi, đồ ngọt, búp bê… mỗi ngày.
Ban đầu Mạnh Hân Chi kh nhận, nhưng sau đó cô đã kh vứt chúng nữa.
Nghĩ đến đây, Tư Đình Liệt kh khỏi cong khóe môi.
Mạnh Hân Chi vừa giao lưu xong với vài vị giáo sư thì th Trợ lý Lý.
Trợ lý Lý ở đây, Tư Đình Liệt hẳn cũng ở gần đó.
Vì thế, Mạnh Hân Chi mới đến chỗ này.
Bức 《Lửa trong Mưa》 gần như nằm ở nơi sâu nhất của phòng triển lãm, nên hầu như kh nào tới đây.
Giọng nói kh lớn, nhưng cũng kh nhỏ.
Mạnh Hân Chi kh tin Tư Đình Liệt kh nghe th.
Tuy nhiên, Tư Đình Liệt vẫn đứng yên kh quay lại.
Mãi cho đến khi tiếng bước chân thuộc về Mạnh Hân Chi càng lúc càng gần, càng lúc càng gần.
Cuối cùng dừng lại ngay bên cạnh .
“Tư Đình Liệt, kh nghe th gọi à?” Mạnh Hân Chi cau mày, đàn sắc mặt vẫn chưa khá hơn là bao.
“Nghe th .” Tư Đình Liệt cười khổ: “ xin lỗi, kh cố ý xuất hiện trước mặt em, sẽ ngay.”
Nói xong, ta định rời .
Thế nhưng, Mạnh Hân Chi lại nắm l ngón út của Tư Đình Liệt.
Chính cô cũng kh thể giải thích hành động của lúc này.
lẽ là vì cây hoa gạo này.
Khoảnh khắc , bị cô nắm tay run lên từ thể xác đến tâm hồn.
“Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, Kinh Thị đang đổ mưa, em ướt sũng từ đầu đến chân, trốn dưới mái che trạm xe buýt như một chú mèo nhỏ vô gia cư. Lúc đó, kh biết em là con gái lớn của nhà họ Mạnh, chỉ cảm th này lại đáng thương đến vậy.”
Giọng Tư Đình Liệt khẽ, như sợ làm kinh động ai đó.
“Nhưng khi lại gần, em ngẩng đầu , liền biết em tuyệt đối kh loại mèo con yếu ớt đáng thương đó. Em kh yếu thế, bởi vì đôi mắt em vừa đen vừa sáng, mang theo sự quật cường mà kh thể hiểu nổi. hỏi em, em là ai, tại lại ở đây.”
Tư Đình Liệt bàn tay đang nắm chặt của Mạnh Hân Chi, khẽ mỉm cười.
“Em nói em là Mạnh Hân Chi, nhưng lúc đó em cũng kh biết nên là ai. Em lại hỏi ngược lại , là ai. nói tên cho em, em đọc ‘Đình Liệt’ hai chữ, ngay sau đó lại ngâm bài 《Thư gửi cây sồi》 của Thư Đình.”
Hóa ra lần đầu gặp mặt, Tư Đình Liệt lại nhớ rõ ràng đến vậy.
Mạnh Hân Chi Tư Đình Liệt, trái tim đã trầm lắng hồi lâu bỗng đập rộn ràng trở lại.
Đó là vì cô bé mười lăm tuổi năm đó và Tư Đình Liệt mười tám tuổi.
“Nếu em yêu , tuyệt đối kh giống như loài hoa đăng tiêu bám víu, mượn cành cao của để khoe khoang chính . Em là một cây hoa gạo đứng cạnh , đứng cùng với hình dáng của một cái cây. Chúng ta chia sẻ những đợt rét lạnh, gió bão, sấm sét. Chúng ta cùng hưởng làn sương mù, khí mờ, cầu vồng rực rỡ. Dường như vĩnh viễn chia lìa, nhưng lại nương tựa nhau trọn đời.”
Tại ngày Mạnh Hân Chi lại ngâm bài thơ này?
Là vì chữ ‘Chi’ trong tên cô, hay là hai chữ ‘Đình Liệt’ khiến cô nghĩ đến sấm sét, phong ba và lửa lớn?
Nhưng giờ đây Tư Đình Liệt đã hiểu – Mạnh Hân Chi là đóa hoa rực rỡ, là ngọn đuốc dũng mãnh.
Và sự tổn thương ta gây ra cho cô giống như dao, như kiếm, cũng như kích.
“Hân Chi, thế nào mới là tình yêu vĩ đại?”
Tư Đình Liệt bước lại gần Mạnh Hân Chi một bước.
“Hân Chi, xin lỗi, nhưng kh muốn và em vĩnh viễn chia lìa, chỉ muốn nương tựa bên em trọn đời.”
“Cầu xin em.” Tư Đình Liệt chạm trán vào trán Mạnh Hân Chi.
“Hãy cho chút gợi ý, một chút thôi.”
Sau khi triển lãm kết thúc, Mạnh Hân Chi trở về Dominica.
Cô trở lại căn gác nhỏ thể th biển và núi lửa. Trở về vòng tay của ‘mẹ’ cô.
“Mary, nếu đã từng làm tổn thương mẹ sâu sắc nhất cầu xin tình yêu của mẹ, mẹ chấp nhận kh?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nằm gục trên đùi Mary, chủ nhà, mái tóc đen dài của cô xõa xuống.
Trong những cái vuốt ve đều đặn, Mạnh Hân Chi đã lâu lắm mới lại ngửi th mùi hoa cúc La Mã mang lại sự an tâm.
“Hân Chi.”
Sau khi quay về, Mạnh Hân Chi đã nói tên thật của cho Mary và Andy.
Dù thì Tư Đình Liệt và nhà họ Mạnh ở Kinh Thị đều đã biết ‘Thẩm Tư Quỳnh’ chính là Mạnh Hân Chi, kh cần thiết giấu giếm những thân cận nhất với cô nữa.
“Dạ?” Mạnh Hân Chi nắm l bàn tay già nua của Mary.
Mary cúi đầu, vẻ mặt hiền từ: “Nếu con hỏi mẹ, mẹ sẽ chỉ nói với con rằng, đừng chấp nhận, đừng tha thứ, và là mãi mãi. Nếu con dễ dàng lựa chọn tha thứ cho hiện tại, vậy thì con của quá khứ đã tuyệt vọng đến nhường nào?”
Mạnh Hân Chi khẽ giật .
Đúng vậy, cô của hiện tại làm thể thay cô của quá khứ đưa ra quyết định?
Hơn nữa, gương vỡ khó lành, chưa chắc đã kh giẫm vào vết xe đổ.
Nghĩ đến đây, Mạnh Hân Chi ngồi dậy, vào màn hình ện thoại bên cạnh vẫn đang nhấp nháy.
Ông La Ngọc nói với Mạnh Hân Chi rằng sẵn lòng trả tám chữ số để mua bức 《Lửa trong Mưa》.
Cô kh cần nghĩ kỹ cũng biết vị khách hàng này là Tư Đình Liệt.
Trên đời này, chỉ ta mới hoàn toàn hiểu được ý nghĩa đằng sau bức 《Lửa trong Mưa》.
Sau khi giao dịch hoàn tất, Mạnh Hân Chi hỏi Mạnh Nguyệt Kiều xin th tin liên lạc của Tư Đình Liệt.
Và chuyển lại một nửa số tiền vào tài khoản của ta.
Mạnh Hân Chi hiểu rõ tác phẩm này hiện tại giá trị đến mức nào.
Cô kh muốn vì mối quan hệ nào đó mà nâng giá tr, giả dối tô vẽ rằng tác phẩm của đáng tiền đến thế.
[Hân Chi, gần đây Dominica mưa, ra ngoài nhớ mang theo ô.]
[Nếu trời mưa mà chân em hay chỗ nào đó bị đau, em thể dán cao dán gửi qua cho em.]
Những tin n kiểu này cứ thế tuôn ra kh ngừng.
Thậm chí tin n mới nhất là: [ xin lỗi, em kh trả lời tin n khiến hơi lo lắng, xin tha thứ cho sự đường đột của .]
Mạnh Hân Chi vẫn kh trả lời.
Hoặc là những lời nên nói thẳng mặt nhau.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Mạnh Hân Chi gửi địa ểm gặp mặt cho Tư Đình Liệt.
Đó là một ngôi đền linh thiêng ở Dominica, được xây dựng cạnh Thác Trafalgar.
Vị trí Mạnh Hân Chi và Tư Đình Liệt đối diện nhau vừa vặn thể th cảnh ‘dòng thác đổ thẳng xuống ngàn thước’.
“Vết thương của đã lành chưa?” Mạnh Hân Chi Tư Đình Liệt, chủ động mở lời.
Tư Đình Liệt gật đầu: “Lành cả .”
“Vậy thì tốt.” Mạnh Hân Chi cười nhẹ: “Đình Liệt, mỗi khi đứng ở đây, luôn cảm thán sự kỳ vĩ của tạo hóa và sự nhỏ bé của con . luôn nghĩ đời chỉ vội vã trăm năm, yêu một thời, hận một thời.”
Cô bình tĩnh Tư Đình Liệt kh còn trẻ trung nữa, đồng thời th chính kh còn xuân sắc trong mắt ta.
“Đình Liệt, cuộc đời chúng ta đã kh còn nhiều thời gian nữa.”
Hình như dự đoán được ều Mạnh Hân Chi sắp nói, tim Tư Đình Liệt đập mạnh một cái, đau đớn đến rõ ràng.
ta muốn lên tiếng, nhưng lại bị hành động lắc đầu nhẹ nhàng của cô cắt ngang.
“Đình Liệt, kh muốn quay đầu lại. Trước khi rời khỏi Kinh Thị, đã tự nhủ với bản thân rằng cuộc đời chỉ thể tiến về phía trước. Giữa chúng ta quá nhiều thứ , nào là yêu, hận, sân, si, khổ… xin hãy tha thứ cho vì kh thể bu bỏ, kh thể vượt qua.”
Mạnh Hân Chi mỉm cười nhẹ nhàng: “Hoặc mười năm, hai mươi năm nữa trôi qua, sẽ bu bỏ. Lúc đó nghĩ chúng ta thể ngồi lại uống một ly rượu, nhưng giữa chúng ta sẽ kh còn hai chữ ‘yêu nhau’ nữa.”
Lời đã nói đến đây, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ.
Làm Tư Đình Liệt lại kh hiểu?
“ biết . sẽ kh làm phiền em nữa, chỉ cần th em tốt, với đã đủ .”
Im lặng lâu, ta khó khăn nói ra câu này.
“Ừm, Dominica đẹp, chúc một chuyến vui vẻ.”
Đây là câu nói cuối cùng Mạnh Hân Chi dành cho Tư Đình Liệt trước khi chia tay.
Kể từ lần ly biệt đó, qua những năm tháng sau này, hai kh bao giờ gặp lại nhau nữa.
Thỉnh thoảng Tư Đình Liệt sẽ th tin tức về ‘Thẩm Tư Quỳnh’ tổ chức triển lãm tr ở quốc gia nào đó trên TV.
Là cổ đ lớn nhất của hai tập đoàn Mạnh và Tư, cô cũng là nữ đại gia trẻ tuổi nhất Kinh Thị.
ta cũng sẽ th ảnh chụp chung của hai trong vòng bạn bè của Mạnh Nguyệt Kiều.
Da rám nắng hơn, béo lên một chút, nhưng cô thực sự hạnh phúc .
lẽ, hành trình của cuộc đời là như vậy, lên xe thì cũng xuống.
Vì thế, hãy trân trọng trước mắt.
Bởi vì những một khi bỏ lỡ chính là cả đời.
Và trên tài khoản mạng xã hội mà Mạnh Hân Chi sẽ kh bao giờ trả lời, Tư Đình Liệt đã gửi một tin n:
“Hân Chi, chúc em cả đời là mùa xuân, hoa gạo đỏ rực luôn nở rộ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.