Ngày Ta Trở Lại Phủ Hầu Gia
Chương 2:
Thẩm Bích Nhu chưa từng chịu khổ là bởi vì tất cả nỗi khổ đó đều do ta gánh chịu.
Mẫu thân nàng ta đ.á.n.h tráo ta, bịt mũi miệng ta ném vào thùng nước tiểu. Nàng ta được làm lá ngọc cành vàng mười ngón kh dính nước, còn ta lại biến thành đứa trẻ ăn mày đói khát, suýt c.h.ế.t ng ngoài đường.
Nếu nói nợ, thì là nàng ta nợ ta mới đúng chứ!
Nhưng ngay sau đó ta ngửi th mùi rượu trên Ân Thế Ninh, lập tức hiểu ra. Lâm thẩm bán bánh bao từng nói, rượu còn gọi là nước đái ngựa, đàn uống nhiều nước đái ngựa vào thì đầu óc sẽ kh tỉnh táo. gã đàn sẽ phát ên đ.á.n.h thê tử, lúc này cần cầm một cây gậy gõ cái ‘bong’ vào sau gáy . Đợi hôm sau tỉnh rượu thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Th mắt ta đảo ên qu, Ân Thế Ninh lại cao giọng quát:
“Quỳ xuống!”
“Tạ tội với A Nhu!”
nhấc chân, đá mạnh vào thắt lưng ta, khiến ta loạng choạng ngã sấp lên bàn thờ. Cơn đau dữ dội như pháo nổ từ thắt lưng lan ra toàn thân, nước mắt làm nhòe tầm .
Sức lực của Ân Thế Ninh quá lớn, còn mạnh hơn cả m gã say rượu từng đá ta lúc ăn xin ngày xưa. Ta mau chóng tìm được gậy.
Căn phòng trống huơ trống hoác, ngoài lụa trắng chỉ đèn lồng, duy nhất trên bàn thờ đặt bài vị của Thẩm Bích Nhu. Khối gỗ t.ử đàn nặng trịch lấp lánh ánh sáng an tâm dưới ánh nến. Trước khi kịp nhấc chân lần thứ hai, ta vớ l tấm bài vị, dứt khoát đập mạnh vào sau gáy .
Bốp!
Ân Thế Ninh trợn tròn đôi mắt, kh thể tin nổi mà ngã vật xuống đất. Ngón tay trỏ của run rẩy chỉ vào :
“Thẩm… Linh An, ngươi… dám!”
Ta ư? Ta đương nhiên là dám! Ta giáng thêm một cú ‘bốp’ dứt khoát nữa, lần này cuối cùng cũng ngất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay-ta-tro-lai-phu-hau-gia/chuong-2.html.]
Trong tiểu viện tĩnh mịch chỉ còn lại tiếng gió ‘nức nở’, Ân Thế Ninh nằm dưới đất như một đống bùn nhão. Đám hầu và thị vệ vừa đều bị đuổi xa, trong phòng giờ chỉ còn ta và .
Ta thực sự sợ tỉnh lại sẽ đ.á.n.h ta tiếp, nên dùng tấm bài vị của trong mộng đập nát xương chân . Trong cơn mê, Ân Thế Ninh bật ra tiếng rên đau đớn.
“Độc phụ, ta nhất định sẽ khiến ngươi sống kh bằng c.h.ế.t.”
Sống kh bằng c.h.ế.t ? Hai tuổi ta đã theo lão ăn mày xin ăn, ngày nào mà chẳng sống kh bằng c.h.ế.t? Huống hồ, phu quân chỉ đang nói lời say mà thôi. từng nói sẽ cho ta làm phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian này cơ mà.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, nằm bên cạnh ta, tấm chăn hỉ đỏ tươi quấn l chúng ta như bao cặp phu thê bình thường khác.
Ân Thế Ninh giật tỉnh giấc, bật dậy cái ‘vù’, tát thẳng vào mặt ta một cái trời giáng.
“Thẩm Linh An, ngươi đã làm gì ta? Ta sẽ kh tha cho ngươi đâu.”
Thế nhưng ngay sau đó phát hiện hai chân vô lực, lưỡi tê dại, trong miệng còn vương lại vị đắng chát.
Ta dịu dàng cung kính, nhỏ nhẹ nói với nam nhân đã hứa cho ta hạnh phúc nhất đời:
“Phu quân, chỉ bị trúng độc thôi. Hôm qua thực sự làm sợ hãi, để thể thực hiện lời hứa của , đành giúp một chút.”
“Còn về chân của , chỉ là bị gãy thôi.”
Ân Thế Ninh mắt muốn nứt ra vì giận: “Đồ độc phụ!”
Ta gật đầu. Lúc nào phu quân lúc nào cũng hiểu ta như vậy, thảo nào Thẩm Bích Nhu lại đền cho ta, hóa ra ta vốn l là một nam nhân tốt như thế này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.