Ngày Thái Tử Từ Hôn, Ta Mặc Lại Áo Đỏ
Chương 6
Ánh mắt Tạ Diễn Chi dừng , ngừng một lát : “Chuyện trong điện lúc nãy, . Mạnh tiểu thư thật to gan.”
: “Điện hạ quá khen.”
một hồi, đột nhiên hạ giọng: “ Thẩm thị kẻ thù tất báo, hôm nay nàng đắc tội với ả, ả tuyệt đối sẽ để yên. Mấy ngày tới nàng cẩn thận một chút, nếu bề gì, hãy đến phủ Ninh vương tìm .”
Phụ , , trong mắt lóe lên sự thấu hiểu. nhận lời cũng từ chối, chỉ nhún cảm tạ.
xe ngựa trở về, phụ im lặng lâu, cuối cùng cũng nhịn mở lời: “Trĩ Âm, con và Ninh vương điện hạ…”
Bạn thể thích: Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Phụ thấy Ninh vương điện hạ thế nào?” hỏi ngược .
Phụ trầm ngâm: “Ninh vương nhân phẩm cao quý, chỉ …”
“Chỉ ạ?”
“Chỉ ngài Hoàng thượng sủng ái, trong tay thực quyền,” phụ thở dài, “Nếu con gả cho ngài , e rằng những ngày tháng sẽ chịu khổ.”
mỉm : “Phụ , con từng ở Đông cung ba năm ở kiếp . Sống ở đó khổ ? Cẩm y ngọc thực, trong lòng còn đắng hơn cả hoàng liên. Ninh vương điện hạ dù sủng ái, ít nhất cũng đối xử với con.”
Phụ thẫn thờ , cuối cùng thêm lời nào nữa.
5. Phong ba
Thẩm thị quả nhiên chịu để yên.
Rằm tháng Giêng Tết Thượng Nguyên, hội đèn lồng ở kinh thành vô cùng náo nhiệt. dẫn Bích Đào ngoài ngắm đèn lồng, tình cờ gặp Tạ Diễn Chi phố Chu Tước. cũng đến ngắm đèn, bên cạnh chỉ dẫn theo một tùy tùng.
vốn định làm phiền , Bích Đào đột nhiên chỉ về phía reo lên: “Tiểu thư kìa! Chiếc đèn kéo quân tinh xảo quá!”
theo hướng em chỉ, quả nhiên thấy một chiếc đèn kéo quân hình bát giác, mặt đèn vẽ các loài hoa bốn mùa. Khi ánh đèn xoay chuyển, hoa nở hoa tàn, sống động như thật.
chăm chú thêm vài giây. Tạ Diễn Chi để ý thấy, bèn tới vài câu với chủ sạp, lâu , chiếc đèn kéo quân xách đến mặt .
Bạn thể thích: Hắn Chặn Đường Ta Ở Chùa, Kiếp Này Ta Bảo Hắn Cút Trước - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Tặng nàng.” .
sững sờ: “Điện hạ mua cái làm gì?”
“Nàng thích.” một cách tự nhiên, như thể đó chuyện hiển nhiên làm.
nhận lấy chiếc đèn lồng, ánh đèn hắt lên khuôn mặt , lúc sáng lúc tối. bỗng phát hiện gốc tai đỏ ửng lên.
Trong lòng trào dâng một dòng suy nghĩ ấm áp, đang định gì đó thì chợt một giọng the thé vang lên từ phía : “Ô kìa, đây chẳng Mạnh gia tiểu thư ?”
, thấy một thiếu nữ mặc áo khoác màu vàng nhạt đó, chính đích Thẩm thị – Thẩm Uyển. Phía ả còn vài khuê tú khác, ai nấy đều mang vẻ mặt “xem kịch vui sợ lớn chuyện”.
Thẩm Uyển đánh giá từ xuống , ánh mắt lướt qua chiếc đèn kéo quân trong tay và Tạ Diễn Chi, chợt mỉm : “Mạnh tiểu thư Thái tử điện hạ từ hôn xong, thì tìm chỗ nương tựa mới. Ninh vương điện hạ tuy vương, ai chẳng ngài chỉ cái vỏ rỗng tuếch? Mạnh tiểu thư đường đường đích nữ Hàn lâm học sĩ, sa sút đến mức bám víu một vương gia nhàn tản quyền thế, thật khiến thương xót.”
Giọng ả nhỏ, xung quanh đều ngoái . Bích Đào tức giận run rẩy cả , định lên tiếng thì đưa tay ngăn .
xách chiếc đèn kéo quân, chậm rãi bước đến mặt Thẩm Uyển, ả từ đầu đến chân một lượt, bật : “Thẩm nhị tiểu thư . Ninh vương điện hạ quả thật quyền thế. ít nhất, Ninh vương điện hạ sẽ tùy tiện hủy hôn với khác. giống như ai đó, tỷ tỷ cướp vị hôn phu , còn vẻ đắc ý lên mặt. Giáo dưỡng nhà họ Thẩm, quả thật làm mở rộng tầm mắt.”
Mặt Thẩm Uyển bỗng chốc đỏ bừng: “Ngươi, ngươi ai cướp vị hôn phu? Thái tử điện hạ tự cưới ngươi!”
“Ồ?” nghiêng đầu, “Thái tử điện hạ cưới , nhận. tỷ tỷ ngươi mới gả Đông cung một tháng, biển thủ bạc trong công quỹ để bù nhà đẻ. Chuyện nếu để Thái tử điện hạ , ngài hối hận nhỉ?”
Sắc mặt Thẩm Uyển đại biến.
ghé sát ả, hạ giọng: “Thứ nắm trong tay chỉ bấy nhiêu . Về với tỷ tỷ ngươi, ả yên phận thủ thường, sẽ đụng nước sông nước giếng. Nếu ả chịu buông tha, cùng lắm thì cá chết lưới rách.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.