Ngày Tháng Mưu Sinh Của Con Gái Tiểu Quan Kinh Thành
Chương 124: Bữa trưa ở Phong Lạc Lâu
Tô Nhược Cẩm kh ngờ lại thể vào được Phong Lạc Lâu mà nàng hằng khao khát theo cách này.
Đứng trước cửa Thiên hạ đệ nhất d lâu, Tô Nhược Cẩm ngẩng đầu lên tửu lầu lộng lẫy cao năm tầng từ hơn một ngàn năm trước, như thể xuyên kh đến Đại Tống phong lưu, độc đáo, cao nhã, một thời thái bình thịnh thế, văn nhân tụ hội, ca vũ thăng bình.
Đại Triều này, cũng những trải nghiệm tương tự ư? Cũng từng “chuộng văn” ư? Để địa vị của văn nhân trong xã hội tăng vọt, ngay cả trẻ nhỏ chốn thị thành cũng thể ngâm nga những d tác của văn nhân đương thời ư?
Cũng là hoàng đế khoan dung, thần tử dám khiêu khích long uy, dùng khí chất thư hương của văn nhân để kiến tạo một triều đại thịnh thế ư?
Tô Nhược Cẩm đứng ở cửa sổ tầng năm của Phong Lạc Lâu, ra quần thể kiến trúc hùng vĩ nối tiếp nhau. Phong Lạc Lâu dám cao hơn cả hoàng cung, nàng tin rằng đây là một đại triều song song với Đại Tống.
Vật cực tất phản, cuộc sống hưởng lạc xa hoa và an nhàn một thời đã khiến những thống trị Đại Tống sớm quên cái gốc an thân lập mệnh, nào biết rằng dưới thịnh thế đã sớm như lửa đổ thêm dầu. Trong hoàng cung uy nghi đó, vị hoàng đế đại triều đang ngự trên long ỷ, tổ tiên của liệu từng nói câu “Kẻ khác thể nằm ngủ say bên giường ta”?
Tô Nhược Cẩm quay lại!
Nàng hoàng cung, thiếu niên đang nàng, bất ngờ kh kịp trở tay, thiếu niên kh kịp thu hồi ánh mắt.
Hai ánh mắt chạm nhau.
Ối chao! Tô Nhược Cẩm giật nảy .
Quả nhiên đứa trẻ yên lặng là chuyện muốn làm mà!
“Tiểu Quận Vương…” này muốn dọa c.h.ế.t !
Triệu Lan kh hề vẻ lúng túng khi bị phát giác, vẫn giữ bộ dáng thờ ơ đó, thậm chí còn liếc hoàng cung uy nghi, mới kh nh kh chậm ngồi lại bàn ăn.
Song Thụy cười tiến lên, “Tô nhị nương tử, món ăn đã dọn lên bàn, xin mời ”
Món ngon của Đệ nhất lâu! Tô Nhược Cẩm hưng phấn đến nỗi quên cả mời khách, chỉ biết vui vẻ ngồi xuống, ánh mắt quét qua bàn đại tiệc, lập tức nhận ra món sinh ngư phiến, kh ngờ Đại Triều cũng ẩm thực đảo quốc.
Khoan đã, kh đúng, văn hóa đảo quốc vốn học từ Đại Đường, nghe nói ăn nhiều sinh ngư phiến kh tốt, kiếp trước, Tô Nhược Cẩm kh quá thích, nhưng giờ đây, ều này lại chứng minh một sự thật lịch sử, đó là ẩm thực của đảo quốc quả thật được truyền từ thời Đường sang, nếu kh, nàng thể th món ăn giống hệt ẩm thực đảo quốc ở Đại Triều tương tự Đại Tống chứ?
Lại chuyển sang một món ăn bên cạnh, dường như đen mà kh đỏ, tr xấu xí, lẽ nào là món d 'vịt tiết c', chỉ bề ngoài, thật sự kh thể chấp nhận đây là món ăn trên Đệ nhất d lâu ? Nhưng nếu kh đặc sắc, kh thể nào xuất hiện trên thực đơn của Đệ nhất d lâu được.
Tô Nhược Cẩm kh nhịn được cầm đũa lên, vừa định đưa tay gắp, chợt nhận ra chủ nhân vẫn chưa động đũa, nàng nhe răng cười, “Tiểu Quận Vương, thể bắt đầu dùng bữa chưa!”
Triệu Lan nhướn mí mắt.
Ý tứ đó là, muốn ăn thì cứ ăn.
Tô Nhược Cẩm:… Tôn khẩu khó mở đến thế ? muốn liếc mắt xem thường, trong lòng tự nhủ, thôi, đừng chấp nhặt với tên thiếu niên ng nghênh.
Giả cười một tiếng, đưa đũa gắp một miếng nếm thử.
Thịt vịt mặn mà xen lẫn vị ngọt, ngọt lại chút cay, hương vị giòn mềm, nhừ mà kh nát, chỉ còn lại mùi thơm nồng đậm đà của vị tươi, kh một chút mùi t của vịt.
Xấu xí thì đúng là xấu xí, bởi vì miếng thịt vịt hoàn toàn bám đầy tiết vịt, máu, mọi đều hiểu, m.á.u gà, vịt mới g.i.ế.c là màu đỏ tươi, nhưng chỉ cần đặt một lát hoặc nấu chín, nếu kh sự chế biến tinh xảo, nó sẽ nh chóng bị oxy hóa, khiến thịt vịt vốn đỏ trắng trở nên đen sì, như thể bị cháy vậy.
Ăn thì đúng là ngon, thịt vịt mềm thơm ngon, Tô Nhược Cẩm gắp liền ba đũa mới dừng lại, vẫn còn cảm th luyến tiếc, thầm nghĩ, nếu cải thiện được vẻ ngoài, lẽ sẽ hoàn hảo hơn chăng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay-thang-muu-sinh-cua-con-gai-tieu-quan-kinh-th/chuong-124-bua-trua-o-phong-lac-lau.html.]
Vậy cải thiện thế nào đây? Dùng gì để giữ màu sắc cho món ăn này? Ngoài ớt ra, Tô Nhược Cẩm kh nghĩ ra thứ gì thể chiên ra dầu đỏ để đảm bảo món ăn đẹp mắt.
Thế nhưng ớt bây giờ vẫn còn ở tận Nam Mỹ xa xôi, làm thể vượt qua năm hồ bốn biển mà đến được Đại Triều đây?
Thôi bỏ , nghĩ cũng vô ích, Tô Nhược Cẩm chuyển sang món tiếp theo Hoàng tước trứ.
Hoàng tước là một loài chim, lớn hơn chim cút kh nhiều, tiếng hót trong trẻo, dáng vẻ đáng yêu, hiện đại chúng ta lẽ kh nỡ ăn, nhưng Đại Triều dường như đặc biệt thích, trước đây Tô Ngôn Lễ ra ngoài trở về thường mang loại trứ này về, như chim cút, hoàng tước, chim sẻ v.v., sau này dưới sự ‘ghét bỏ’ cực độ của Tô Nhược Cẩm, Tô Ngôn Lễ mới kh mang những thứ này về nhà nữa, kh ngờ trên thực đơn của Đệ nhất d lâu lại .
Nghĩ đến những chú chim nhỏ đáng yêu, Tô Nhược Cẩm trực tiếp bỏ qua kh ăn món này, chuyển sang món tiếp theo, đây… chẳng là c tương miso của đảo quốc , quả nhiên đã xác thực, đây chính là thứ của tổ tiên ta, sớm đã bị trong nước ta đào thải , nhưng đảo quốc lại còn xem như báu vật.
Món tiếp theo, thịt kho Đ Pha, sắp xếp gọn gàng, như những khối mạt chược, đỏ rực trong suốt, màu sắc như mã não, Tô Nhược Cẩm th nó, hai mắt sáng rỡ, đây cũng là món tủ của nàng, nh chóng nếm thử xem là Đệ nhất d lâu nấu ngon hơn, hay món của nàng pha trộn với nghệ thuật ẩm thực hiện đại ngon hơn.
Mềm mà kh nát, béo mà kh ng, vừa đẹp mắt vừa ngon miệng, c phu và lửa đều cao hơn nàng, quả nhiên kh hổ là món ăn do Đệ nhất d lâu làm ra, được, được!
Cuối cùng cũng một món tiểu nương tử thích , Song Thụy vẫn luôn lén lút quan sát, phát hiện tiểu nương tử kh thích nhiều món, đang lo lắng kh biết nên gọi thêm món gì lên, thì tiểu nương tử đã gọi một bát cơm trắng, chan nước thịt kho, một hơi ăn sạch bát cơm.
Song Thụy:…
Th tiểu nương tử kh gắp miếng sinh ngư phiến nào, cười nhắc nhở: “Tiểu nương tử kh ăn gỏi cá sống ?”
“Ta sợ nóng trong .”
Song Thụy:…
Triệu Lan ngước mắt .
Tô Nhược Cẩm: “Cá sinh hỏa, thịt sinh đờm, ăn nhiều cá dễ nóng trong , ăn nhiều gỏi cá sống càng dễ nóng trong , ví dụ như mắt đỏ, sưng lợi…”
Quả nhiên là nữ nhi của tiến sĩ, tiểu nương tử tuổi còn nhỏ lại hiểu biết mọi thứ, chẳng đúng là như vậy , trước đây tiểu chủ nhân ăn những thứ này cũng dễ nóng trong , nhưng ban đầu kh biết, sau này nhờ thái y chẩn đoán mới biết.
“Vậy tiểu nương tử nếm thử món da cá mập này.”
“Da cá… mập?” Tô Nhược Cẩm bát mà Song Thụy chỉ, dài và mỏng như sợi mì, còn tưởng là món chính hôm nay cơ?
Cuối cùng cũng món tiểu nương tử chưa từng ăn, Song Thụy cảm nhận được tâm trạng tiểu chủ nhân đột nhiên trở nên vui vẻ.
Song Thụy vội vàng ân cần bưng bát c đến trước mặt tiểu nương tử, “Da cá mập là một thứ tốt, kh chỉ thể làm vỏ kiếm, vỏ đao, còn thể làm áo giáp, đương nhiên cũng thể nấu c như thế này.”
Kh ngờ Đại Triều lại hung hãn như vậy, lại còn g.i.ế.c cả cá mập, Tô Nhược Cẩm cảm th kẽ răng lạnh toát, do dự kh dám ăn.
Song Thụy vẻ mặt tươi cười mong đợi nàng động đũa.
Nàng bất giác sang Triệu Lan, tên này đang nâng bát c nhỏ lên ăn một cách tao nhã, dường như kh đang ăn chúa tể biển khơi, mà là đang ăn những con cá tôm nhỏ trong suối.
Tô Nhược Cẩm cúi đầu, bát c của , đã được chế biến thành món ăn , vậy thì nếm thử xem mùi vị thế nào? Da cá mập tr giống mì râu rồng, kh bị cắt đứt, từng sợi từng sợi cuộn tròn trong bát, y hệt mì trường thọ.
Nàng gắp một đầu sợi, đưa vào miệng, hít mạnh một cái, trượt vào trong, thật sự vừa mềm vừa trơn vừa dai, quả nhiên ngon cực kỳ!
Chắc c đắt tiền nhỉ! Sau khi tận hưởng xong, Tô Nhược Cẩm mới hậu tri hậu giác nghĩ đến những ều này.
Ăn xong bữa chính, lại ăn Đường sương ngọc phong nhi, uống Nghiên cao trà, một bàn món ngon đặc trưng và thịnh soạn của Đại Triều, Tô Nhược Cẩm hôm nay coi như đã được trải nghiệm trọn vẹn Phong Lạc Lâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.