Ngày Tháng Mưu Sinh Của Con Gái Tiểu Quan Kinh Thành
Chương 148: Hội Văn Nhân Học Viện Đông Sơn 1
Nếu biết trước, hôm qua đã kh trở về kinh thành, hôm nay trên con đường đến Học viện Đ Sơn, chen chúc , xe ngựa nối đuôi nhau, tắc nghẽn đến nỗi kh thể nhúc nhích.
Khi Tô Nhược Cẩm đang buồn bực, Song Thụy kh biết từ đâu xuất hiện, “Nhị nương tử, tiểu quận vương mời đổi sang xe ngựa của ngài .”
Ngay cả tiểu quận vương cũng tham gia, xem ra thịnh hội của Học viện Đ Sơn quả nhiên giá trị. Tô Nhược Cẩm lúc này còn kh biết, đến khi thi đấu thuyền rồng, ngay cả Hoàng thượng cũng thể đến xem.
Cảm giác được che chở thật tốt!
Ba cha con Tô Nhược Cẩm ngồi lên xe ngựa của Triệu Lan, kh những kh tắc mà còn êm ái, quả thực là một sự hưởng thụ.
Tô Ngôn Lễ vừa lên xe đã tạ ơn học trò, bắt đầu trò chuyện.
Thực ra, Tô Ngôn Lễ vốn kh khéo ăn nói, còn Triệu Lan khéo ăn nói hay kh thì khó mà nói được, nhưng tuyệt đối kh dễ ở chung, song lúc này lại tỏ ra tốt, hệt như học trò bình thường gặp thầy, thầy hỏi gì, y kh chỉ đáp lời mà khi thầy định ngắt lời, y còn chủ động nêu ra một chủ đề khác, đảm bảo trong xe ngựa mọi kh cảm th ngại ngùng.
Tô Nhược Cẩm chỉ làm một tiểu oa nhi luôn tươi cười, cung kính lắng nghe, trong lòng thầm nghĩ, quý nhân đã thể hiện tốt như vậy, cơ hội sẽ ban thưởng thêm đùi gà cho y.
Triệu Lan kh chỉ là một học trò tốt, mà còn là một sư tốt, trong lúc trò chuyện với thầy, y dịu dàng cười với tiểu nương tử, “ muốn ăn chút ểm tâm kh?”
Tô Nhược Cẩm lắc đầu, kh ăn.
“Uống chút nước trái cây kh?”
Tô Nhược Cẩm quả thật hơi khát, nhưng nàng vẫn từ chối, uống nước trái cây mà muốn tiêu thì kh tiện lắm.
Triệu Lan dường như ra sự do dự của tiểu nương tử, “Nước mơ x chua chua ngọt ngọt sảng khoái.”
Nước bọt của Tô Nhược Cẩm lập tức bị hai chữ chua ngọt gợi lên, nhưng nàng vẫn nhịn được, lén lút liếc Triệu tiểu quận vương một cái, ý nói, lát nữa tìm chỗ tiêu phiền phức biết bao nhiêu, bộ dạng như thể: ngươi chịu đợi kh!
Vẻ tươi cười trên mặt Triệu Lan chỉ tăng chứ kh giảm, bộ dáng như thể kh gì là kh thể.
Tô Nhược Cẩm: … Ngươi kh sợ phiền phức, ta còn ngại phiền phức đây, dứt khoát kh y nữa, quay đầu ra ngoài cửa sổ.
Tô Ngôn Lễ th nữ nhi làm ra vẻ tiểu thư, vừa cảm th nữ nhi hiểu chuyện, lại vừa th nữ nhi đáng yêu, nếu kh học trò đang ngồi trước mặt, đã vươn tay xoa xoa cái đầu nhỏ đáng yêu của nữ nhi .
Tô Tam Lang ngồi trong lòng cha, nào hiểu gì chuyện ra ngoài bất tiện việc vệ sinh, vươn tay l ểm tâm ăn, ăn kh đã, còn l nước trái cây uống.
Tô Ngôn Lễ kh ngăn cản.
Tô Nhược Cẩm kh nổi, lườm một cái, “Ăn ít thôi.”
cha và Triệu tiểu quận vương ở đây, Tô Tam Lang mới kh thèm nể mặt A Tỷ, thậm chí còn chứng “hưng phấn khi lạ” của thằng nhóc con – ngươi càng kh cho ăn, càng muốn ăn, còn làm mặt quỷ trêu chọc Tô Nhược Cẩm.
Tô Nhược Cẩm bất chấp hình tượng tiểu thư khuê các, vươn tay nhéo tai thằng nhóc con, “ nghe lời kh?”
“Cha, A Tỷ bắt nạt con.”
“Con nên ăn ít lại.”
Cầu cứu cha kh thành, Tô Tam Lang đổi , “Triệu ca ca, A Tỷ hung dữ quá, giúp con .”
Triệu Lan chỉ cười mà kh nói.
Kh ai giúp , Tô Tam Lang đành bu xuôi, miễn cưỡng đặt miếng ểm tâm đang cầm trên tay xuống.
“Hừ, thế này còn được.” Tô Nhược Cẩm lúc này mới bu tay, l khăn tay lau sạch cho Tô Tam Lang, “Ngoan ngoãn, về nhà ta làm món ngon cho con ăn.”
“Món ngon gì vậy?”
“Về nhà nói.”
Lần này đến lượt Tô Tam Lang hừ một tiếng, “Chắc c là dỗ con…”
Trong xe ngựa, chỉ nghe tiếng hai chị em líu lo, vô cùng náo nhiệt.
Mặt trời chói chang, phố Văn Sơn, bậc thang lên Học viện Đ Sơn, một cái, toàn là , đ đến nỗi khiến ta muốn mắc chứng sợ đám đ.
Triệu Lan dẫn ba cha con Tô Ngôn Lễ một lối nhỏ khác, bậc thang tuy ít hơn nhưng kh ảnh hưởng đến việc lại, ven đường cây cối um tùm, tán lá che kín trời đất, vừa nãy bên ngoài còn nắng chang chang, nóng bức toát mồ hôi, vậy mà giờ phút chốc đã bị gió núi thổi thấu, còn hơi lạnh nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay-thang-muu-sinh-cua-con-gai-tieu-quan-kinh-th/chuong-148-hoi-van-nhan-hoc-vien-dong-son-1.html.]
“ lạnh kh?” Triệu Lan quay đầu, vươn tay muốn kéo nàng.
Tô Nhược Cẩm lắc đầu, “Kh lạnh, tự ta được.”
Tô Ngôn Lễ đang kéo Tô Tam Lang, th học trò định đỡ nữ nhi , vừa định nói lời cảm ơn thì nữ nhi lại từ chối.
Triệu Lan kh động đậy.
Tô Nhược Cẩm nói, “Mỗi ngày ta đều luyện võ với Hoa thúc, nhân cơ hội này xem tiến bộ gì kh.”
Triệu Lan bèn xoay tiếp tục lên.
Trên lối mòn, kh chỉ đoàn của Triệu Lan và Tô Ngôn Lễ, đến khúc cua còn đình nghỉ chân nhỏ, bên trong chật kín , những thân phận khác cũng lối này.
Song Thụy hỏi chủ nhân: “Tiểu c tử, cần nghỉ chân kh?” thể thương lượng với trong đình để nhường chỗ.
Triệu Lan kh cả, nhưng Tô Tam Lang còn nhỏ, e rằng hơi mệt, bèn quay lại, “Lão sư, cần cho Tam Lang nghỉ ngơi chút kh…”
Tô Ngôn Lễ ngồi xổm xuống hỏi con trai: “Con muốn nghỉ kh?”
Tô Tam Lang về phía đình nhỏ, những ngồi, đứng đều là lạ, trong đó một vừa nãy còn dương oai diễu võ, th tiểu quận vương thì khúm núm như chó Pug, vội vàng tiến lên, “Ồ thì ra là Triệu tiểu quận vương, mời ngài vào đình ngồi.”
Triệu Lan lại về phía ba cha con Tô Ngôn Lễ.
Vừa nãy một đám mỹ nhân, tùy tùng, đều theo đàn kia đến hành lễ, Tô Tam Lang phát hiện đang chằm chằm cha , cảm th mọi đều đang , thu ánh mắt lại, lắc đầu.
kh thích những này.
Tô Tam Lang kh nghỉ, Triệu Lan và những khác tiếp tục lên.
Tô Nhược Cẩm cũng cảm th chằm chằm cha , được vài bước, đột nhiên quay đầu lại, bắt gặp một mỹ nhân đang vào đình, nàng ta đang quay đầu về phía bọn họ, lẽ kh ngờ tiểu nương tử cũng sẽ quay đầu lại.
Ánh mắt lập tức chạm nhau.
Vị mỹ nhân kia đôi mắt chứa tình ý, khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng hành một lễ, theo đám vào trong đình.
Song Thụy th tiểu nương tử chậm, bèn dừng lại một bước, đến gần nàng, khẽ nói, “Những mỹ nhân này là do La Thế tử của Uy Bá phủ đưa từ Giáo Phường đến để góp vui.”
“Chắc tốn kh ít tiền nhỉ?”
Song Thụy bị tiểu nương tử hỏi đến mức kh nhịn được cười, “Quả thật vậy.”
“Uy Bá phủ còn giàu hơn tiểu quận vương ?” Ý nàng là, tiểu quận vương còn chưa phong cách như vậy.
Chưa nói đến Tấn Vương phủ bao nhiêu của cải, riêng số tiền mà tiểu quận vương tự kiếm được e rằng còn nhiều hơn Uy Bá phủ, nhưng dù tiểu quận vương coi trọng tiểu nương tử đến m, Song Thụy cũng kh định nói gì.
Thay vào đó, nói, “Cô cô của nàng ta là Thục phi nương nương.”
Thì ra là hoàng thân quốc thích, thảo nào lại phong cách đến thế!
Tô Nhược Cẩm chỉ vào vị mỹ nhân cao ráo nhất mặc chiếc áo ngắn váy lụa màu mơ hỏi, “Mỹ nhân kia tên gì vậy?”
Song Thụy đặc biệt thoáng qua, mới đáp, “Một trong những đầu bảng của Giáo Phường – cô nương Ngạo Tuyết.”
Thì ra vị mỹ nhân dòm ngó cha tên là Ngạo Tuyết, Tô Nhược Cẩm đoán được, vị mỹ nhân này lẽ là chuyên hát khúc cho cha nàng, vừa nãy cha chắc đã th nhỉ!
Tô Nhược Cẩm bĩu môi.
Nàng kh vui.
Nữ nhi cứ tụt lại phía sau, Tô Ngôn Lễ thỉnh thoảng lại về phía sau, th nàng bĩu môi chậm, bèn dừng bước đợi nàng, “A Cẩm”
Tô Nhược Cẩm lườm một cái.
Tô Ngôn Lễ bật cười, vừa nãy mỹ nhân của Giáo Phường chằm chằm , đâu kẻ ngốc mà kh nhận ra, nhưng chuyện đó liên quan gì đến đâu, cứ xem như kh th, dẫn con cái, làm tốt việc của là được.
Kh ngờ vẫn bị tiểu nhân tinh nữ nhi ra m mối, lắc đầu, đợi nàng đến gần, vươn tay nắm l bàn tay nhỏ bé của nàng, “Đừng tự chuốc lo.”
“Nhưng ta là kẻ tầm thường.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.