Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Tháng Mưu Sinh Của Con Gái Tiểu Quan Kinh Thành

Chương 348: Bí Mật

Chương trước Chương sau

Tô Hướng Hành vô cùng thích cái cảnh cầm kiếm hợp nhất như vậy, đứng dậy cười hỏi, "Dương nương tử, khi nào lần tới lại tới Đ Sơn Thư Viện?"

Dương Tứ Nương sảng khoái đáp lời: "Vậy thì xem duyên phận ."

"Một một kiếm, tung hoành chân trời góc biển, thật là tiêu sái tự do, chính là ều ta hằng mong mỏi, đáng tiếc..."

Lời nói của Tô Hướng Hành khiến tim gan nhỏ bé của Tô Nhược Cẩm run lên từng hồi, kh nàng đang nghĩ quá nhiều đ chứ?

Theo nàng được biết, Tô Hướng Hành đã ngoài ba mươi tuổi mà đến giờ vẫn chưa thành hôn, chốn phong nguyệt lui tới, nhưng Triệu Lan từng nói với nàng rằng chỉ nghe khúc ngâm ca, kh hề vướng bận với bất kỳ ai ở th lâu kỹ viện, là một văn nhân thật sự nhã hứng.

Ở thời cổ đại, một nam tử kh kết hôn thật sự hiếm như phượng mao lân giác, chẳng lẽ cuối cùng đã gặp được hữu duyên, sắp ra tay ?

Tô Nhược Cẩm về phía Triệu Lan.

Triệu Lan cũng vẻ mặt khó hiểu.

Trăng treo đầu cành, đêm sâu tĩnh mịch. Mọi từ biệt tản , ai về nhà n.

Tô Nhược Cẩm và Dương Tứ Nương tay trong tay trở về Tô Ký, phía sau tiệm chỗ ở, mãi cho đến khi hai nàng nằm trên giường, nàng vẫn trằn trọc, ngập ngừng kh nói, Dương Tứ Nương bị nàng làm cho cười.

"A Cẩm, Tô tiên sinh đối với ta kh như nghĩ đâu."

"A..." Tô Nhược Cẩm ngượng ngùng, nàng thể hiện rõ ràng đến thế ?

Dương Tứ Nương th nàng giả vờ, đưa tay ểm nhẹ lên trán nàng, "Tô tiên sinh chỉ là thưởng thức kiếm thuật của ta thôi, hơn nữa loại thích thú này cũng giống như việc thích thơ ca phú, khi gặp gỡ, kh nhịn được mà luận bàn hay hợp tấu kiếm khúc."

Tô Nhược Cẩm hổ thẹn, đưa tay ôm nàng, "A Dung, ngươi bây giờ còn nhỏ, chẳng lẽ muốn phiêu bạt cả đời ?"

"Cũng kh ." Dương Tứ Nương cười nói, "Nhân lúc tuổi xuân đang đẹp, nam về bắc, ngắm biển trèo non, nghe mưa Giang Nam thưởng phong cảnh Tái Bắc, đợi đến một ngày kh được nữa, hoặc kh muốn nữa, thì tìm một ngôi làng nhỏ đẹp như tr vẽ mà ở, ngồi dưới mái hiên nghe gió ngắm mưa, tĩnh lặng chờ đợi sinh mệnh dần trôi qua."

"A Dung..." Tiểu nương tử nói vừa o liệt lại vừa cô tịch hiu quạnh, nghe đến mức Tô Nhược Cẩm đau lòng khôn xiết, "Đến khi già , hãy đến Hoành Kính Tiểu Thôn ở Tùng Giang Phủ nhé, ở cùng ta dưỡng lão, chúng ta lại làm hàng xóm."

Dương Tứ Nương kh ngờ nàng lại nói như vậy, nhất thời ngây .

Trong đêm tối, Tô Nhược Cẩm th tiểu nương tử mãi kh đáp lại, kh nhịn được dụ dỗ nàng, "Đến khoảnh khắc ta trút hơi thở cuối cùng, ta sẽ nói cho một bí mật."

Bí mật?

Dương Tứ Nương kh chút nghĩ ngợi, liền hỏi ngược lại: "Nếu ta c.h.ế.t trước ngươi thì ?"

Tô Nhược Cẩm: ...

Lần này đến lượt nàng ngây .

Qua một lúc lâu, nàng cười khúc khích, "Vậy thì ta xin lỗi nhé, bí mật này ngay cả cha mẹ, thân Triệu Lan của ta cũng kh biết, vốn định nói cho ngươi, nhưng nếu ngươi kh chịu được mà trước ta, vậy thì đành chịu vậy."

Bí mật ngay cả thân Triệu Lan cũng kh nói, Dương Tứ Nương hứng thú hẳn lên, bỗng bật dậy, "A Cẩm, bí mật mà ngay cả Triệu tiểu quận vương cũng kh thể nói, lại nói cho ta ?" Nàng kh hề nghi ngờ tiểu nương tử lừa hay kh.

"Đúng vậy!" Tô Nhược Cẩm cũng ngồi dậy, ánh trăng xuyên qua song cửa, bạc nhạt, chiếu lên gương mặt hai tiểu nương tử, tràn đầy sức sống, như những b hoa kiều diễm nhất được sương đêm tưới tắm, chờ đợi ngày mai khoe sắc đẹp nhất của .

"Thật ?"

"Đương nhiên là thật." Tô Nhược Cẩm vẫn cười nói, "Chỉ cần ngươi sau ta."

Dương Tứ Nương vỗ n.g.ự.c nói, "Chỉ vì lời này của ngươi, thế nào ta cũng sống đến sau ngươi, đợi đến khi ta chán chường , ta sẽ đến Giang Nam Hoành Kính đợi ngươi."

"Được, nhất ngôn cửu đỉnh."

"Nhất ngôn cửu đỉnh."

Hai vị tiểu nương tử móc ngoéo ngón tay, hẹn ước cùng nhau đến cuối cuộc đời.

Sau khi ở lại Đ Sơn Thư Viện ba ngày, Tô Nhược Cẩm cùng đoàn lại đến Úy huyện, nàng tuần tiệm, Dương Tứ Nương thăm chị gái.

Đoàn một ngày đường, cuối cùng cũng đến Úy huyện khi màn đêm bu xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay-thang-muu-sinh-cua-con-gai-tieu-quan-kinh-th/chuong-348-bi-mat.html.]

Dương Đại Nương tử nhận được thư trước, đợi ở cửa thành, th cô em gái đã ba năm chưa gặp, ôm l nàng òa khóc, "Sau này cả đời sẽ kh gặp lại nữa."

Dương Tứ Nương cũng khóc theo, đưa tay vỗ lưng chị, "A tỷ, sẽ thường xuyên đến thăm tỷ."

Hai chị em khóc mãi cho đến khi về đến nhà, tay trong tay ngồi dưới đèn dầu vẫn kh ngừng rơi lệ.

"Đã về thăm A nương và ca ca bọn họ chưa? Họ vẫn khỏe chứ?"

Dương Tứ Nương gật đầu, "A nương cùng ca ca, tẩu tẩu, cháu trai cháu gái đều khỏe, A nương bảo tỷ đừng lo lắng, mẹ còn nói, nếu một ngày nào đó, tỷ kh muốn ở đây nữa, thể tìm A nương, A nương đã kiếm cho tỷ một phần gia sản phòng ốc ở Du Lâm, đảm bảo tỷ cả đời kh lo cơm áo."

Dương Đại Nương tử lại òa khóc nức nở, "Mẫu thân..."

Ba đứa trẻ th mẹ khóc, đều xúm lại bên cạnh, nép vào lòng mẹ, "Mẹ..."

"Mẹ..."

Dương Đại Nương vừa khóc vừa bảo các con gọi: "Dì..."

cả và chị hai lớn hơn chút, đặc biệt là cả, còn chút ấn tượng về dì nhỏ ba năm trước, liền gọi trước, "Dì..."

Dương Tứ Nương tử vốn chuẩn bị cô độc đến già, th cháu gái lớn mày th mắt tú, vui vẻ ôm vào lòng, "Ngoan lắm."

Chị em đoàn tụ, chảy tràn kh chỉ là nước mắt của thời gian, mà còn là tình cảm ấm áp của năm tháng.

Ba năm trôi qua, Úy huyện vẫn phồn hoa và yên bình như trước.

Đi trên đường lớn, đường phố quen thuộc, tiếng rao hàng thân thiết, khiến Tô Nhược Cẩm cảm th vô cùng gần gũi, "Cẩn ca ca, nói mọi còn nhớ cố tri huyện Tô đại nhân kh?"

Triệu Lan nắm tay nàng, từ từ tiến bước, nghe th câu hỏi, cúi đầu cười, "Chắc c là nhớ."

"Vậy họ nhớ ta kh?"

Chưa kịp đợi Triệu Lan trả lời nàng, vài ngược chiều tới, dẫn đầu vẻ mặt mừng rỡ, "Ngươi... là Tô Nhị nương tử?"

Tô Nhược Cẩm cười rạng rỡ, "Tưởng nhị bá, là ta đây, việc làm ăn của nhà nhị bá thế nào ?"

Tưởng chưởng quầy cười nói, "Nhờ phúc của Nhị nương tử, tiệm đậu phụ của chúng ta làm ăn khá tốt, còn thể cho trưởng tử học, hai năm nữa cũng thể tham gia thi đồng sinh ở hương ."

"Chúc mừng Tưởng nhị bá, trước tiên chúc lệnh c tử đề d bảng vàng."

"Đa tạ Nhị nương tử cát ngôn." Tưởng chưởng quầy lập tức khách khí mời, "Chư vị chưa ăn sáng kh, ta mời chư vị ăn đậu hoa."

Tô Nhược Cẩm hào sảng nói, "Đậu hoa nhất định ăn, nhưng chúng ta đ, kh cần Tưởng nhị bá mời, đáng giá bao nhiêu cứ tính b nhiêu."

"Vậy thì ta sẽ ưu đãi một bát."

Tưởng chưởng quầy biết họ đều là quý nhân, sẽ kh chiếm chút lợi lộc nhỏ của , nhưng cũng tấm lòng của , vui vẻ dẫn mọi vào tiệm, m cùng đều cười chế nhạo , "Ngươi đúng là mắt tinh tay nh, đã dẫn quý nhân ."

Mọi đồng loạt hành lễ vấn an Triệu Lan và những khác.

"Chư vị khách khí ."

Càng ở địa vị cao, Triệu Lan càng khách khí với bình thường, vô cùng hòa nhã, vẻ mặt tươi cười, khiến ta như được tắm trong gió xuân.

Đi xa, những dân trên phố vẫn còn xì xào bàn tán, "Thật như tiên nhân vậy, thôi là thể ăn thêm m bát cơm."

"Mã lão tam, ngươi chỉ biết ăn, tục kh?"

"Ngươi kh tục, vậy hôm nay ngươi đừng ăn nữa."

Đi dọc đường, Tô Nhược Cẩm cảm th mặt sắp cứng đờ vì cười, Triệu Lan trêu ghẹo nàng, "Còn lo mọi quên nàng ?"

Tô Nhược Cẩm hối hận c.h.ế.t được, biết thế đã an ổn dùng bữa ở tiệm nhà cho xong.

M vừa định ngồi xuống ăn đậu hoa, đột nhiên, Phạm Yến Gia chỉ vào phía đối diện đường hỏi, "Kia là Thượng Quan c tử?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...