Ngày Tháng Mưu Sinh Của Con Gái Tiểu Quan Kinh Thành
Chương 385: Nghịch Ngợm Huynh Muội
Ngày mùng ba Tết Nguyên đán, Tô Ngôn Lễ thượng trị, Tô Tam Lang đưa mẹ và các chị em đến nhà tiểu thúc làm khách.
Tô Ngôn Tổ th thân đến thì vui mừng, vội vàng đón họ vào phòng khách nhỏ ấm áp như mùa xuân, Nguyệt Hoa c chúa tiếp đãi: “Tẩu tẩu, A Cẩm, Tam Lang, chư vị đừng khách khí, cứ coi như nhà vậy.”
Trình Nghênh Trân vội vàng đứng dậy đáp lễ: “Điện hạ C chúa”
Nguyệt Hoa tiến lên, đưa tay đỡ l tay Trình Nghênh Trân: “Tẩu tẩu, gọi ta là gì vậy?” Nàng ra vẻ cố ý giận dỗi.
C chúa thích thân cận, Trình Nghênh Trân cũng kh còn khách sáo nữa, nhiệt tình nói: “Cả nhà cùng đến, vậy thì phiền đệ .”
“Như vậy mới đúng chứ.” Nguyệt Hoa vui vẻ gọi một đôi con lại: “Chào trưởng, A tỷ…”
Thằng nhóc Tô Thời Nhiên này quả là ' trẻ tuổi làm được việc khiến trước kiêng nể', Tô Ngôn Tổ vốn giỏi giao tiếp với khác, còn nó thì gặp ai cũng tự quen, một dáng vẻ hòa đồng như muốn làm quen với tất cả, nếu kh bị cha nó ngăn lại, mùng ba Tết Nguyên đán nó đã muốn Tô Tam Lang múa đao múa thương cho nó xem .
Tô Ngôn Lễ thực sự đau đầu, bèn gọi Tô Tam và Tô Tứ vào thư phòng trò chuyện, để tránh cho con trai cứ quấn l kh bu.
Nguyệt Hoa c chúa dẫn Trình Nghênh Trân đến thiên sảnh uống trà trò chuyện, hai chị em dâu thân phận chênh lệch cuối cùng cũng ngồi lại cùng nhau nói chuyện gia đình.
Chỉ còn lại Tô Nhược Cẩm và Tô Tiểu trong phòng khách nhỏ, hai mắt to trừng hai mắt bé với một đôi con của Tô Ngôn Tổ.
Tô Nhược Cẩm: …
giao thiệp giỏi Tô Thời Nhiên: …
Tô Thời Yên đột nhiên chạy đến trước mặt Tô Tiểu : “A tỷ, cha ta mua cho ta một con vẹt nhỏ, còn biết học tiếng đó, ta đưa tỷ xem.”
Chỉ chớp mắt, Tô Tiểu cùng Tô Thời Yên ba tuổi đã biến mất khỏi tầm mắt của Tô Nhược Cẩm và Tô Thời Nhiên.
Tô Nhược Cẩm dở khóc dở cười: “Tô Thời Nhiên, đệ sẽ kh đến mức ngay cả chó mèo cũng… ghét chứ! Nếu kh nhớ nhầm, thằng nhóc này mới năm tuổi thôi mà, chưa đến tuổi bị chó ghét bỏ đâu nhỉ.”
Tô Thời Nhiên làm chịu thừa nhận nghịch ngợm, cười hì hì: “A tỷ, ta thật sự một con mèo, nhưng nó cứ trốn kh chịu nghe lời, tỷ thể tìm nó ra giúp ta kh?”
Phò mã phủ lớn thế này, nàng biết tìm ở đâu? Hơn nữa bên ngoài lạnh thế này, nàng mới kh muốn ra ngoài đâu!
“Kh giúp ta tìm mèo, vậy thì tỷ chơi với ta, nếu kh… hừm…”
Trong chớp mắt, thằng nhóc con đã ‘hiện nguyên hình’ .
Tô Nhược Cẩm: …
Nàng là trưởng tỷ đã từng tr hai đệ đệ một , dỗ dành một thằng nhóc con thì là gì, chỉ là tại lại để nàng dỗ dành chứ!
Tô Thời Nhiên ôm chặt đùi Tô Nhược Cẩm, nhất quyết kh cho nàng chuồn .
Được , được , vậy thì tìm vài trò chơi nhỏ để giải tỏa năng lượng thừa thãi của thằng nhóc con vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay-thang-muu-sinh-cua-con-gai-tieu-quan-kinh-th/chuong-385-nghich-ngom--muoi.html.]
Trong thư phòng nhỏ cách đó kh xa, Tô Ngôn Tổ vừa trò chuyện với Tô Tam và Tô Tứ, vừa lắng nghe động tĩnh từ phòng khách nhỏ cách đó kh xa, thằng nhóc nghịch ngợm kia hình như kh ầm ĩ gì, chẳng lẽ đã chạy chỗ khác chơi ?
“Tiểu thúc?”
Tô Ngôn Tổ bị Tam Lang gọi về thần: “Ồ, đệ định đến Kinh Giao Đại Do rèn luyện hai năm ?”
“Vâng.” Kì thi võ cử nhân năm ngoái, đệ mới mười lăm tuổi, chưa đủ tuổi, ba năm sau, mười tám tuổi là thể thi , trước khi thi, đệ muốn tìm một nơi để rèn luyện.
“Cha đệ biết kh?”
“Chưa nói với cha.”
tốt nhất để giới thiệu Tam Lang đến Kinh Giao Đại Do là Triệu Lan, y là Hoàng Thành Ty kiêm Điện Tiền Ty Chỉ huy sứ, dễ mở lời, nhưng với tính cách của trưởng và A Cẩm, e rằng sẽ kh mở lời này đâu.
Tô Ngôn Tổ cười cười: “ cơ hội ta sẽ nói thử xem.”
Tô Tam Lang vội vàng cười ngăn cản, “tiểu Thúc, cháu chỉ là muốn nói chuyện với thúc thôi, chuyện này tỷ phu đã đồng ý với cháu .”
Điều này khiến Tô Ngôn Tổ khá bất ngờ, nhưng lại th việc rèn luyện của con trẻ là chuyện tốt, y mỉm cười gật đầu: “Tốt lắm.”
Tô Tứ Lang trầm tĩnh hơn cả Tô Đại Lang, càng thích thi thư sử tập, tr khắc đá, ểm này khá giống Tô Ngôn Tổ, vốn dĩ thúc cháu hai thể trò chuyện, đáng tiếc tâm trí Tô Ngôn Tổ lại đang đặt vào đứa con trai nghịch ngợm của : “Kh biết thằng nhóc gấu trúc kia thế nào ?”
Đứa trẻ kh lên tiếng, nhất định là đang gây họa, Tô Ngôn Tổ kh yên tâm, bèn đứng dậy dẫn hai cháu trai: “Chúng ta qua xem thử.”
Vứt đứa trẻ cho cô cháu gái lớn vừa mới kết hôn, y quá tệ kh?
Ba vừa đến hành lang cửa phòng khách nhỏ, liền nghe th tiếng cười lớn ‘đắc ý vênh váo’ từ trong phòng khách nhỏ truyền ra: “Tô Thời Nhiên, ta lại tg , mau mau, để A tỷ lại dán thêm một tấm nữa…”
Nụ cười đó ẩn chứa sự xấu xa kh thể che giấu.
Thật sơ suất, y cứ nghĩ, cái thằng nhóc quỷ quyệt Tô Nhược Cẩm thì tiểu hài tử nào mà kh trị được chứ, y đưa tay đẩy cửa, trong phòng khách nhỏ trên tấm thảm, hai chị em đang kho chân ngồi cạnh lò than, tay cầm những quân cờ hình như làm bằng tre, trải trên một tờ gi, hai bước, con trai y hình như thua một lần, liền bị cô cháu gái lớn đã gả làm vợ phạt dán một tờ gi đỏ, trên cái trán nhỏ đã dán m tờ .
Nghe th tiếng bước chân, tiểu quỷ vương quay đầu cha , ánh mắt tràn đầy sự kh chịu thua.
Tô Ngôn Tổ: …
Tô Tam Lang và Tô Tứ Lang lén lút cười, sáng sớm ra cửa, A tỷ còn nói sợ ở Phò mã phủ nhàm chán, mang theo một bộ cờ nhảy, kh ngờ A tỷ lại l cái này để bắt nạt tiểu đường đệ, như vậy quá kh đúng mực kh?
Tô Nhược Cẩm quay đầu ba đàn lớn nhỏ, nheo mắt cười: “ muốn cùng chơi kh?”
Năm mới này trải qua quá ngột ngạt, ở nhà cùng bọn trẻ đùa giỡn một chút thì thể chứ!
“Ha ha…” Tô Ngôn Tổ kh nhịn được cười lớn: “Đến… đến…”
lại kh đến chứ, trong đời , thời gian cha con gia đình vui vẻ luôn ngắn ngủi, nắm bắt cơ hội để hưởng thụ niềm vui gia đình thì thật tốt biết bao.
Chưa có bình luận nào cho chương này.