Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Tháng Mưu Sinh Của Con Gái Tiểu Quan Kinh Thành

Chương 44: Khóc giả

Chương trước Chương sau

Tô Tam Lang trèo lên ghế, chân nhỏ trượt , ngã ngồi xuống đất, m.ô.n.g nhỏ bị ngã đau, khóc lóc gọi: “A tỷ… A tỷ…”

Tô Nhược Cẩm vội vàng thu hồi ánh mắt, trượt xuống khỏi ghế đến bế .

Một tiểu nương tử bảy tuổi bế một tiểu nam oa bốn tuổi nặng trịch, quả thực chút tốn sức. Tô Nhược Cẩm nửa bế nửa kéo đỡ A đệ dậy, mệt đến thở hổn hển, miệng vẫn kh quên dỗ dành : “Đừng khóc mà A Thừa, đừng khóc!”

Giữa lúc hai tỷ đệ ôm kéo nhau, vị tiểu c tử kia đã bước vào tiểu đình, phía sau theo hai tiểu tư, và hai thị vệ cao lớn vạm vỡ. Tiểu tư th một cặp tỷ đệ nhỏ như vậy thì kinh ngạc: “Ai cho phép các ngươi đến đây?”

Tiểu đình này bình thường hiếm đặt chân đến, vẫn luôn là căn cứ bí mật của tiểu c tử nhà , kh ngờ hôm nay lại hai đứa trẻ con x vào.

Tô Nhược Cẩm nghe th câu hỏi kh trả lời ngay, mà hỏi lại: “A Thừa, m.ô.n.g còn đau kh?”

Tô Thừa Chi vừa hiếu kỳ đánh giá bước vào tiểu đình, vừa sờ m, lắc đầu: “Kh đau nữa.”

Nàng lúc này mới yên lòng, quay vẫn kh trả lời, mà hỏi ngược lại: “Đây là lãnh địa tư nhân?”

Nếu là vậy, thì tỷ đệ bọn họ quả thực đã mạo phạm. Nếu kh , xin lỗi, các ngươi thể đến, chúng ta đương nhiên cũng thể đến.

Tiểu tư kh ngờ một tiểu nương tử sáu bảy tuổi lại nh mồm nh miệng đến vậy: “Này, muốn ăn đòn kh!”

giơ tay muốn đánh , Tô Nhược Cẩm kéo tiểu đệ bỏ chạy, vừa chạy vừa khóc vừa kêu lớn: “Cha, cứu mạng! Cha… cứu mạng!”

Lợi ích của việc chơi đùa ên cuồng ở hẻm thường ngày đã hiển hiện, hai tỷ đệ chạy nh, như hai con thỏ con.

Hai đứa nhỏ dù ham chơi đến m cũng kh sâu vào rừng bao xa trong chốc lát, cho nên khi nữ nhi kêu lớn, Tô Ngôn Lễ lập tức nghe th, cất bước chạy thẳng về phía tiếng khóc.

Trong đình, tiểu tư định đuổi theo đánh thì bị Triệu Lan ngăn lại.

“C tử, tiểu nương tử này quá r mãnh, tiểu nhân còn chưa chạm vào nàng, nàng đã la hét ầm ĩ, khiến tiểu nhân chưa đánh nàng cũng thành đã đánh nàng .”

Triệu Lan hừ lạnh một tiếng, quả nhiên là một quỷ khóc nhè.

Tiểu tư th chủ nhân vẻ mặt mất kiên nhẫn, như thể được ra hiệu, lại muốn đuổi theo: “Tiểu nhân nhất định dạy nàng biết thế nào là khóc thật.”

So đo với hai đứa trẻ con, Triệu Lan còn chưa mất mặt đến mức này, lạnh giọng ngăn lại: “Đừng đuổi nữa.”

Cái lòng muốn tìm nơi yên tĩnh ban đầu bỗng nhiên tan biến, Triệu Lan phiền não quay , xuống dốc từ bậc thang lúc đến.

Thị vệ cao lớn ở cuối cùng quay đầu về phía tiểu nương tử giả khóc, ở rìa rừng, một nam nhân trung niên th thoát một tay bế một đứa, an ủi hai đứa trẻ đang làm nũng: “Được , đừng khóc nữa, chúng ta về nhà.”

Tô Ngôn Lễ về phía sâu trong rừng, cây cối rậm rạp, che khuất m trong đình. Khi bọn họ rời , chỉ th một góc xiêm y gấm vóc của tiểu c tử. th sự sắp xếp tiểu tư và thị vệ, đoán chừng đó là hoàng thân quốc thích.

Trên bậc thang xuống dốc, thị vệ trầm tư lẩm bẩm hai chữ mà tiểu tư nói: “Giả khóc ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngay-thang-muu-sinh-cua-con-gai-tieu-quan-kinh-th/chuong-44-khoc-gia.html.]

Đêm Tết Nguyên Tiêu đó, bị chen chúc ở phía sau dòng cuồn cuộn, th tiểu c tử bị hai tên trộm để mắt tới, suýt nữa thì hoảng đến mất mạng. May mắn thay một tiểu nương tử kh ngừng khóc lóc ầm ĩ mới chặn được bọn trộm. Vừa khi lên bậc thang, liếc mắt đã nhận ra nàng chính là tiểu nương tử đã khóc lóc vào đêm đó.

Giờ phút này nghĩ lại, bộ dạng khóc khô của tiểu nương tử vừa hình như giống đêm đó! Lẽ nào…

còn muốn quay đầu xem, tiểu tư nghiến răng nghiến lợi nói: “Trò vặt của loại tiểu nương tử này ta biết rõ nhất, mười phần mười là giả khóc.”

Thị vệ tiểu chủ nhân của một cái, mím môi. Thôi vậy, đã tiểu nương tử và phụ thân nàng im hơi lặng tiếng rời , hẳn là họ kh muốn dây dưa gì với Tấn Vương phủ, y cũng chẳng cần vẽ rắn thêm chân.

Chuyện này cứ thế được phong kín trong lòng thị vệ.

Triệu Lan vô thức về phía sau, xuyên qua tiểu đình, th bên lề rừng cây, chỉ th bóng lưng đàn trung niên ôm đứa bé bỏ . Lớn thế mà vẫn cần cha ôm, kh chỉ là kẻ khóc nhè, mà còn là đồ mè nheo.

Giữa lúc quay đầu, Triệu Lan kh nhớ phụ vương đã bao giờ ôm hay chưa. Trong ký ức của , dường như chưa từng , sắc mặt âm trầm còn hơn cả rừng sâu qu năm kh th ánh mặt trời.

Hai chị em đã sớm vứt chuyện kh vui ở đình sang một bên, vui vẻ cười lớn trong lòng phụ thân. Tô Tam Lang còn biết làm nũng hơn cả Tô Nhược Cẩm, ôm cổ Tô Ngôn Lễ kh bu tay, kh cho tỷ tỷ cơ hội, lại còn làm vẻ mặt như thể "ngươi kh cướp được ta đâu".

Cái đồ tiểu hài tử!

Tô Nhược Cẩm lườm nguýt, đôi chân nhỏ đạp hai cái, “Cha, bỏ ta xuống.”

Hai đứa trẻ ít nhất cũng ba bốn mươi cân nặng, nàng kh đành lòng để cha vất vả, bèn trượt xuống khỏi lòng phụ thân, chạy về phía Trình Nghênh Trân, “Mẫu... mẫu thân, con về !”

Trình Nghênh Trân đưa tay đón l nữ nhi đang chạy tới, quay sang dì Đinh nói, “Chính là tiểu nhân tinh này đó, ngày tháng của chúng ta mới khá lên.”

Đinh thị vừa nghe ngoại tôn nữ tài giỏi như vậy, cũng kh nhịn được đưa tay muốn ôm đứa bé trắng nõn nà, hồng hào. Th bàn tay đưa ra như chân gà, nàng ngượng ngùng muốn rụt về.

Tô Nhược Cẩm đặt bàn tay nhỏ bé của vào tay Đinh thị, ngọt ngào gọi một tiếng: “Dì Đinh!”

“Ai!” Đinh thị mềm lòng vô độ, một tay khác che gương mặt đẫm lệ.

Giống hệt như bà nội của nàng kiếp trước, Tô Nhược Cẩm cũng rưng rưng nước mắt, “Dì Đinh, sống thật tốt, đợi A Cẩm tìm được cơ hội sẽ đón về nhà hiếu kính.”

“Bảo bối của ta!” Đinh thị, vốn tự ti đến tận đáy lòng, lập tức kéo ngoại tôn nữ vào lòng, ôm chặt l nàng, khóc rống. Cuộc đời nàng quá khổ , vì nữ nhi, nàng ngày qua ngày gắng gượng, cuối cùng cũng thoát khỏi bá phủ ăn thịt . Nàng còn gì mà kh thỏa mãn nữa chứ, kh vì gì khác, chỉ vì thể gặp được cả nhà nữ nhi, chỉ vì câu nói này của ngoại tôn nữ, nàng cũng sống thật tốt.

Một mặt Đinh thị đã ra ngoài quá lâu, mặt khác nhà họ Tô về thành cũng cần thời gian. Cuộc gặp gỡ này, trong ngàn phần kh nỡ, vạn phần khó chia lìa, cuối cùng vẫn vẫy tay chào tạm biệt! Những thứ Tô Nhược Cẩm thể mang vào chỉ là một ít bánh ngọt, và một ít mứt, hạt dưa mua từ tiệm. Các thứ khác đều cần bếp lửa, mà ở Nguyệt Thủy Am chỉ một gian bếp. Để kh gây nghi ngờ cho tai mắt của Vạn thị, những thức ăn cần lửa để chế biến đều được mang về, chỉ để lại một ít đồ ăn vặt thể ăn lén.

Tô Nhược Cẩm hỏi cha : “ đã sắp xếp chăm sóc dì Đinh thế nào vậy?”

Tô Ngôn Lễ nói rằng một lăn lộn ngoài đường ở kinh thành đã nhận tiền của y mua chuộc ni cô trong Nguyệt Thủy Am, nhờ nàng chăm sóc các mặt. Nếu tình hình gì cũng sẽ kịp thời tìm y, y sẽ giải quyết.

Tô Nhược Cẩm gật đầu, buồn rầu nói, “ nghĩ cách l được mại thân khế của dì Đinh từ chỗ Vạn thị mới tốt.” Kh mại thân khế, dì Đinh khó lòng thoát khỏi hoàn toàn Trình thị gia tộc.

Mãi đến tối mịt mới về nhà, kh ngờ, nhà họ Phùng mà Tô Nhược Cẩm mong ngóng đã lâu lại đến , họ đang ngồi ở hành lang đợi cả nhà.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...